"Ngươi, rốt cuộc tu vi của ngươi là gì?"
Hắn ta là Thánh Cảnh bát trọng thiên!
Thế mà chỉ trong hai ba chiêu đã bị người ta đánh thành bộ dạng dính đầy bụi bặm này. Tu vi của đối phương nói là Đại Đế, hắn ta cũng tin.
Có điều, hắn ta thực sự đoán đúng rồi.
Chu Linh đứng trên cao, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, một người hai yêu bị bản thân đánh cho hấp hối, người đầy thương tích.0
“Cuối cùng nên cho các ngươi một mồi lửa lớn nha."
"Đại Nhật Hoang Vu!"
Giờ khắc này, tu vi của Chu Linh mới thật sự cuồn cuộn dâng trào .. 0
"Đại, đại, đại, Đại Đế!" Huyết Phong bị dọa đến nỗi không nói nên lời.
Mẹ nó, nếu như sớm biết tộc Thiết Phượng còn quen một một vị Đại Đế. Hôm nay hắn ta tuyệt đối, vạn vạn lần không dám ra tay!
Đáng tiếc là trên thế giới này không có thuốc hối han. Hắn ta chỉ có thể tuyệt vọng nhìn tất cả cảnh tượng trước mắt.
Lương Quán ở một bên cũng như vậy, miệng run run nói: "Nhập, Nhập Đạo hậu kỳ!”
"Cảm ơn các ngươi đã chơi cùng với ta một lát, đã đến lúc phải nói lời tạm biệt rồi."
Trên tay phải Chu Linh đã có một mặt trời nhỏ hoàn toàn do Dị Hoa Chu Tước ngưng tụ thành.
Một tiếng động vang lên, một chiêu thức hạ xuống.
Mặt trời nhỏ này lập tức lao về phía mấy người Lương Quán, hạ xuống.
Uỳnh uỳnh!
Sau khi mặt trời nhỏ này hạ xuống, nhiệt độ cực cao khiến hư không không ngừng phát ra những tiếng xèo xèo dữ dội.
Chu Linh thoắt cái đã thuấn di tới trước mặt Tinh Phượng.
Ý nghĩ vừa mới thoáng qua trong đầu nàng đã lập tức mang theo Tinh Phượng bay lên không trung cùng mình.
Hai người cứ như vậy lẳng lặng nhìn mặt trời nhỏ hạ xuống, đồng thời phát ra một tiếng nổ lớn! Âm ầm ầm!
Một đám mây hình nấm bốc lên tận trời.4
Tinh Phượng ở một bên, cắn chặt hàm răng, sau đó hướng về Chu Linh thấp giọng nói: "Cảm ơn."
Chu Linh lắc đầu.
Không biết tại sao khi nhìn thấy dáng vẻ này của Tinh Phượng, nàng luôn có thể liên tưởng đến bản thân khi còn bé.