Đám thôn dân Cổ La Thôn lập tức thở phào nhẹ nhõm. Phế vật đúng là phế vật, còn cho rằng cầm được thanh đao lên là có thể học thành tài rồi đánh bại bọn hắn hay sao?
Đúng là cái thứ nô lệ trời sinh! Trong lòng bọn hắn thầm đắc ý, nhưng lại không dám biểu hiện ra ngoài.
Lão đầu kia thi triển một chiêu Huyền Thiên Tinh Mang mạnh đến đáng sợ, bọn hắn không dám trêu chọc vào. Cũng may nơi này còn có Qua Long đại nhân.
Thôn dân Cổ La Thôn thầm nghĩ, ráng nhẫn nhịn thêm một chút, đợi lão nhân này đi rồi, nhất định phải treo tên phế vật này lên quất roi mười ngày mới hả giận!
Thiếu niên Vu Chính Hải nhìn Bích Ngọc Đao cắm vào mặt đất, ngượng ngùng nói: "Quả nhiên ta là một tên phế vật."
Nhưng trong mắt đam ngưoi Ma Thien Cac, thiếu nien Vu Chính Hải có thể vận dụng đao pháp như nước chảy mây trôi đã là rất kinh người! Chỉ là trong người hắn không có nguyên khí mà thôi.
Lục Châu vuốt râu nói: "Nắm giữ thần vận, đừng chú trọng hình thức ... Mới làm có một lần, cớ gì phải vội."
Lục Châu lật tay, Bích Ngọc Đao ngoan ngoãn bay tới. Lục Châu đặt Bích Ngọc Đao vào tay Vu Chính Hải lần nữa.
Thiếu niên Vu Chính Hải nhìn thanh đao, khẽ gật đầu tiếp nhận rồi bắt đầu diễn luyện lần thứ hai.
Lục Châu không tiếp tục làm mẫu mà đứng bên cạnh quan sát.
Có lần đầu tiên thực hành, những lần sau đo đao pháp của thiếu niên Vu Chính Hải càng lúc càng thuần thục, đến mức khiến đám người Ma Thiên Các phải âm thầm giật mình.
Lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm ... mỗi lần đều có sự tiến bộ rõ rệt!
Vu Chính Hải cảm giác Bích Ngọc Đao như một phần cơ thể mình, hắn ra sức huy động từng đao, đao pháp ngày càng hữu lực, ngày càng điên cuồng!
Ầm! Đao chém vào gốc cây, tạo thành một vết nứt.
Diễn luyện kết thúc. Thiếu niên Vu Chính Hải hít vào một hơi thật sâu.
Lục Châu vuốt râu gật đầu. "Tốt." Cũng có nghĩa là, không cần diễn luyện nữa.
Lục Châu chỉ tay về phía đám thôn dân Cổ La Thôn. "Tự chọn."
Vu Chính Hải cảm nhận được Bích Ngọc Đao truyền tới cảm giác mát lạnh, một loại tự tin khó hiểu xộc lên đầu, hắn chỉ tay về phía A Đông: "Ngươi."
A Đông sững sờ: "Ta?"
Lục Châu nói: "Lão phu sẽ không nhúng tay vào trận đấu giữa các ngươi. Kẻ nào thắng hắn sẽ được sống."
Thiếu niên Vu Chính Hải cầm chặt Bích Ngọc Đao trong tay, tiến về phía trước. A Đông nhướng mày cầm một cây xẻng lên nói: "Đây là do ngươi tự chọn!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!