Bích Ngọc Đao đột nhiên phát ra âm thanh cộng hưởng, tinh thần thiếu niên Vu Chính Hải rung động mạnh, không kịp suy nghĩ nguyên do đã vung đao nghênh đón.
Thôn dân Cổ La Thôn thấy thế, lập tức nhặt vũ khí lên rồi toàn bộ lao tới công kích Vu Chính Hải.
“Giết!"
“Hắn không chết thì chúng ta sẽ phải chết!"
Vu Chính Hải không ngừng huy động Bích Ngọc Đao đón đỡ, dần dần cảm giác người và đao đã hợp nhất tới cực hạn. Tiềm lực trong người được kích hoạt, lực lượng càng lúc càng tăng cao.
Công kích của Qua Long đánh tới như cuồng phong vũ bão.
Bích Ngọc Đao đột nhiên thoát khỏi tay Vu Chính Hải bay lên không trung. Mọi thứ giống như một cuốn phim quay chậm ...
Khi Bích Ngọc Đao bay lên, khoé miệng Qua Long xẹt qua nụ cười lạnh. Đã đến lúc nên kết thúc!
Bích Ngọc Đao xoay tron tren không, sau đo đao cưong no rộ --
Từng đạo đao cương cỡ nhỏ xuất hiện rồi bắn ra bốn phương tám hướng như vô số lưỡi đao xoay tít, ghim vào cơ thể đám thôn dân Nhu Lợi.
Phanh phanh phanh!
“Đại Huyền Thiên Chương!"
Chỉ trong khoảnh khắc đám người Nhu Lợi liên tiếp ngã xuống, thi thể chồng chất lên nhau.
Ầm! Đạo đao cương cuối cùng lượn vòng bay tới, đâm xuyên qua trái tim Qua Long
Bích Ngọc Đao từ từ xoay cham lại rồi bay trở về trong tay thiếu niên Vu Chính Hải.
Qua Long cúi đầu nhìn lồng ngực mình bị đâm thủng, lại ngẩng đầu lên nhìn thiếu niên Vu Chính Hải đứng cách mình chưa tới một thước, khoé môi run rẩy nói: “Không thể nào ... không thể nào ... "
Hắn trợn trừng mắt ngã xuống, toàn thân run lên cho đến khi sinh mệnh tiêu
tán
Gió thổi tới, trong không khí ngập tràn mùi máu tươi.
Thiếu niên Vu Chính Hải ngã phịch xuống đất, Bích Ngọc Đao rơi vào lòng hắn. Trên mặt hắn đầy vẻ kinh ngạc và mờ mịt ... Chính hắn cũng không dám tin tất cả những thứ này đều do một tay hắn gây nên.
Manh áo rách trên người thiếu niên Vu Chính Hải bị chưởng ấn của Qua Long đánh nát, để lộ những vết sẹo và vết thương chưa lành khắp người.
Đám người Ma Thiên Các kinh ngạc đến ngây người.
“Thiên tài! Thiên tài yêu nghiệt còn hơn cả Hải Loa! Chẳng trách Các chủ lại muốn nhận hắn làm đồ đệ."
Phan Trọng là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí im lặng.
“Ánh mắt của Các chủ thật tốt! Đúng là không thể tin nổi trên đời lại có người có thiên phú bậc này."
Lục Châu hài lòng nhìn thiếu niên Vu Chính Hải đang ngồi bệt dưới đất với vẻ mặt mờ mịt.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!