Chúng đệ tử đều ngây ngẩn chẳng hiểu vì sao Các chủ lại nổi giận.
Lục Châu đi tới bên cạnh thiếu niên Vu Chính Hải, nhíu mày mắng đám người: "Không biết lớn nhỏ! Còn không mau lại đay hành lễ với đại sư huynh các ngươi?'
“? ? ?”
Mọi người ngây ra như phỗng.
Lúc này Tư Vô Nhai mới lên tiếng giải thích: "Đây là đặc tính của tộc Vô Khải, đại sư huynh không được may mắn nên mới trọng sinh thành bộ dạng thiếu niên ... ”
Mọi người giật mình, hai mắt trừng to như mắt chó. Vẻ mặt của Phan Trọng là đặc sắc nhất, trông đau khổ như vừa ăn phải ruồi.
Nghĩ cách ... phải mau nghĩ cách hoa giải tình thế ...
Có rồi!
Phan Trọng không hề do dự cởi trường bào ra, tiến về phía Vu Chính Hải. “Chẳng trách ... chẳng trách ta thấy ngài thật quen ... Đại tiên sinh, vừa rồi ta chỉ nói đùa ngài thôi, ngài là đại nhân đừng chấp tiểu nhân. Dáng người ta tương tự với ngài nhất, ngài khoác tạm áo này, khi trở về cứ vứt nó đi.”
Đến trước mặt thiếu niên Vu Chính Hải, Phan Trọng quỳ phịch xuống, hai tay dâng trường bào lên.
Chu Kỷ Phong thật không còn gì để nói. Ngươi gặp được đại tiên sinh mấy lần mà đòi nhìn quen mặt? Có điều ... đáng đời ngươi. May mà ta không lắm mồm lắm miệng.
Ánh mắt Minh Thế Nhân nhìn thiếu niên Vu Chính Hải đầy phức tạp. Nhưng ngẫm lại đúng là chuyện này rất hợp lý, thiếu niên này nhất định là Vu Chính Hải đã trọng sinh, thế là hắn lao lên ôm chầm lấy thiếu niên.
"Đại sư huynh! Ta nhớ huynh muốn chết!"
Vu Chính Hải cau mày, khẽ rụt người lại.
Biểu tình của Đoan Mộc Sinh trở nên cứng ngắc, hắn lúng túng khom người nói: "Đại sư huynh xin đừng trách."
Lãnh La và Phan Ly Thiên đồng thời cất tiếng chào: "Đại tiên sinh.”
Hai người đã nghi ngo từ lau nhung chua dam khang định. Đac biệt la khi Vu Chính Hải thi triển Đại Huyền Thiên Chương, nay nghĩ lại mới hiểu được vì sao hắn lại học nhanh đến vậy, chỉ trong giây lát đã lĩnh ngộ được tinh tuý của đao pháp bậc nhất thiên hạ này!
Thiếu niên Vu Chính Hải đẩy Minh Thế Nhân ra, thấy thái độ của mọi người xoay chuyển một trăm tám mươi độ, hắn càng trở nên câu nệ và mờ mịt.
Tiểu Diên Nhi nhảy tới trước mặt hắn, cười nói: "Thì ra là đại sư huynh, huynh sẽ không trách ta chứ?"
"Không ... không trách."
"Đại sư huynh, còn ta?" Hải Loa cũng nói theo.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!