Lục Châu bỗng lên tiếng ngăn lại: "Chờ đã."
Minh Thế Nhân dừng bước, nghi hoặc nhìn sư phụ.
“Vu Chính Hải vừa phục sinh, trạng thái vẫn chưa ổn định, các ngươi ở lại nơi này để vi sư xuống tìm Ngu Thượng Nhung." Lục Châu nói.
"Sư phụ!" Chúng đồ đệ lập tức khom người can ngăn.
"Sư phụ, tuyệt đối không thể! Vực sâu vạn trượng kia là nơi thập tử nhất sinh." Tư Vô Nhai nói, "Xin sư phụ để đồ nhi xuống dưới tìm nhị sư huynh về."
“Để ta đi mới đúng, tu vi của đệ quá yếu." Đoan Mộc Sinh nói.
“Đừng phiền phức nữa, trong số các đồng môn ở đây chỉ có ta có tu vi cao nhất, người nên đi là ta." Minh Thế Nhân lại dợm bước đi.
Phan Ly Thiên cười nói: "Các ngươi còn trẻ, xuống đó làm gì. Lão hủ chỉ là một lão già sắp xuống mồ, để lão hủ đi tốt hơn."
"Đủ rồi." Lục Châu nâng tay ngắt lời cuộc tranh luận. Mọi người lập tức yên tĩnh lại, nghi hoặc nhìn Lục Châu.
Lục Châu nhìn Vu Chính Hải rồi nói chắc nịch: "Làm theo lời lão phu."
"Tuân mệnh." Mọi người không dám dị nghị gì thêm.
Đứng bên rìa vực thẩm nhìn xuống, ngoại trừ bóng tối vô tận ra thì không còn thấy gì nữa.
Các đồ đệ kinh ngạc nhìn. Tư Vô Nhai cảm thán nói: "Vực thẩm này sâu vô cùng, trong lịch sử đã có rất nhiều tu hành giả thích thám hiểm từng đến đây dò xét độ sâu của nó, nhưng đáng tiếc không ai còn mệnh quay lại."
"Vực sâu này đúng là quá quỷ dị."
"Chẳng le còn quy dị hơn cả tứ đại sâm lâm? Thiên Tâm sư muội còn có thể từ sâu bên trong sâm lâm trở về, chúng ta phải có lòng tin ở sư phụ." Đoan Mộc Sinh nói.
“Sư huynh nói rất đúng. Khi đó ai cũng bảo kẻ xâm nhập vào tứ đại sâm lâm không cách nào sống sót ... Nay tu vi cao mới thấy, không chỉ xâm nhập mà có người còn mang cả toạ kỵ về." Minh Thế Nhân cười đáp.
Phan Ly Thiên cũng nhớ lại thời điểm mình tiến vào Hắc Mộc Sâm Lâm, bèn thở dài nói:
"Khi tu vi của con người không ngừng đe cao, những địa điểm bí ẩn trong tu hành giới cũng không ngừng bị dò xét thấu triệt. Như lạch trời này chẳng hạn, tám trăm năm trước nó được xưng là sống lưng của thế giới, không một ai có thể vượt qua, rốt cuộc bây giờ vẫn bị con người chinh phục.'
Mọi người nghe vậy đều gật đầu đồng tình. Thăm dò cái mới chính là một trong những bản tính đặc thù nhất của con người.
Lục Châu nghĩ tới những lời tự sự của nữ tử họ Lạc ... Có lẽ nàng đến được nơi này cũng là vì nghị lực thăm dò không ngừng nghỉ của mình, mà vị đế sư Đại Viêm kia thì ngược lại, chỉ muốn tìm kiếm sự an nhàn, bình lặng.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!