Đúng là không thể ngờ tới.
Nơi này không có tuyết rơi, những vụn tuyết đọng xung quanh hắn là từ nơi khác thổi tới. Gió thổi lúc to lúc nhỏ, Lục Châu che giấu đi quang mang màu đỏ trong bọc đồ trên lưng rồi dợm bước định rời khỏi đây.
Chân vừa đạp không, bên tai Lục Châu đột nhiên truyền tới một giọng nói tang thương trầm thấp --
"Không ngờ các hạ vẫn chưa chết."
Nếu là người bình thường, nghe được tiếng nói này có lẽ sẽ giật bắn mình. Nhưng Lục Châu vừa rời khỏi vực sâu hắc ám nên kỳ thật hắn có chút mong chờ khi nghe tiếng người nói.
Lục Châu xoay người lại. “Ai đó?”
Lục Châu men theo con dốc đi tới, phát hiện bên con dốc dựng đứng có một sơn động nhỏ. Âm thanh vừa rồi truyền ra từ nơi đó.
Ánh trăng vừa vặn không rọi tới khu vực này nên người khác rất khó phát hiện sự tồn tại của sơn động.
Một bóng dáng đang chậm rãi bước ra khỏi sơn động. Hư ảnh mông lung như một đám sương mù, cho đến khi ánh trăng chiếu tới mới dần dần biến thành một bóng người.
Thoạt nhìn hắn là một lão nhân khoảng hơn sáu mươi tuổi, râu vẫn còn đen xám, ánh mắt thâm thuý, dáng người gầy gò, toàn thân toát ra một cỗ ngạo khí nhàn nhạt.
Trên đỉnh lạch trời, người có thể bảo trì phong thái như vậy chắc chắn là kẻ có địa vị không thấp.
"Tại hạ là Khương Văn Hư, lại gặp mặt rồi."
Lại gặp mặt?
Lục Châu dò xét người này, nghi hoặc nói: “Lão phu vốn không quen ngươi, sao lại nói thế?"
Khương Văn Hư lạnh nhạt lắc đầu, giọng vẫn trầm thấp mà mạnh mẽ: "Ta đã gặp các hạ ba lần."
“Hửm?"
“Lần thứ nhất là khi ta vừa mới đến đây, nghe nói các hạ là vị bát diệp đệ nhất đương thời nên đến cầu kiến ... "
Khương Văn Hư tiếp tục nói:
"Lần thứ hai các hạ cùng ta trò chuyện, ta nói với các hạ về tai nạn xuất hiện khi cửu diệp hàng lâm, các hạ đã đồng ý sẽ không để cửu diệp xuất hiện ở thế giới này, đồng thời phong ấn ký ức của mình. Nhưng không biết vì sao các hạ lại vi phạm lời hứa hẹn, muốn đột phá cửu diệp?"
"Lần thứ ba, các hạ bị thập đại cao thủ vây công dẫn tới bị thương. Các hạ không nhìn thấy ta, nhưng ta có thể nhìn thấy các hạ ... "
Nói tới đây, Khương Văn Hư dừng lại.
Lục Châu đã đoán ra được thân phận người này. "Đế sư Đại Viêm?"
"Bọn hắn thường gọi ta là Khương thái công." Khương Văn Hư đáp.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!