Phan Ly Thiên vốn bảo trì thái độ lạc quan, dù sao thực lực Ma Thiên Các cường đại như thế, che mưa chắn gió đã bao nhiêu năm, thủ đoạn của Các chủ lại kinh người, muốn bảo vệ mạng sống cho một người cũng không mấy khó khăn.
Nhưng sau khi bắt mạch, gương mặt già của Phan Ly Thiên cũng trở nên ngưng trọng hệt như Minh Thế Nhân, hàng chân mày nhíu chặt.
"Sao có thể như vậy?" Phan Ly Thiên bỗng nói lớn. "Mọi người tránh ra!"
Đám người lập tức lui lại. Phan Ly Thiên nâng tay, hồ lô màu vàng kim bay lên toả ra quang mang nhàn nhạt rồi đáp xuống người Vu Chính Hải.
"Đừng kinh hoang, lao hủ lấy được hồ lô này trong Hắc Mộc Sâm Lâm, bên trong chứa đựng sinh mệnh lực cường đại. Mấy năm gần đây lão hủ vẫn chưa dùng hết sinh cơ bên trong, nay chỉ có thể áp dụng phương pháp này."
Mọi nguoi nhìn hồ lo vang, ai cung khong ngo đuợc Phan Ly Thiên lại chịu bỏ ra đại giới nhưu thế.
Quang mang màu vang kim dung nhập vao cơ thể Vu Chính Hải. Phan Ly Thiên lại cúi người xuống bắt mạch lần nữa.
Lúc này, trên mặt Phan Ly Thiên đã ướt đẫm mồ hôi. Không ngờ phương pháp truyền sinh cơ từ hồ lô sang người lại hao phí nhiều tinh lực đến thế.
"Lão Phan!" Phan Trọng bước tới đỡ Phan Ly Thiên.
“Lão hủ không sao, chỉ hơi mệt một chút."
Bắt mạch xong, Phan Ly Thiên nói: "Lão hủ chỉ có thể giúp hắn kéo dài tuổi thọ thêm một khoảng thời gian ngắn ... Lão hủ đã cố gắng hết sức."
Đám người lộ vẻ mặt lo âu và tiếc nuối. Đoan Mộc Sinh càng thêm tự trách, đột nhiên đứng lên. "Ta phải xuống vực tìm sư phụ, mọi người hãy trông chừng đại sư huynh."
"Tam sư huynh, đừng lỗ mãng. Chuyện này còn chưa đủ phiền hay sao?" Tư Vô Nhai nhíu mày nói.
"Ta ... hầy ... " Đoan Mộc Sinh thở dài buồn bã.
“Đây không phải lỗi của huynh, đại sư huynh sau khi phục sinh vốn đã không còn đủ thọ mệnh, lần phục sinh này thành công hoàn toàn là nhờ may mắn. Huynh và đại sư huynh luận bàn khiến vấn đề này tới sớm hơn một chút, chúng ta cũng có thể nghĩ cách cứu chữa, đây chưa hẳn đã là chuyện xấu." Tư Vô Nhai an ủi.
Tuy nói như vậy nhưng Đoan Mộc Sinh lúc này sao có thể nghe lọt tai lời khuyên bảo, hắn ảo não vô cùng, lại không biết phải làm sao.
Lúc này, Hải Loa đột nhiên chỉ tay về phía lạch trời: "Đó là cái gì thế?"
Đám người quay đầu nhìn sang, thấy trên bầu trời có một luồng khí điềm lành tươi sáng đang chậm rãi bay tới.
"Sư phụ ?! " Tiểu Diên Nhi tinh mắt nhận ra, hưng phấn kêu lên.
Trên bầu trời, Lục Châu đứng trên lưng Bạch Trạch từ từ hạ xuống.
Đám người hết nhìn Lục Châu lại quay sang nhìn về phía vực sâu vạn trượng, trong mắt ai nấy đều toát ra vẻ kinh ngạc, hiếu kỳ và kinh hỉ.