Chuyện này ... Lục Châu cũng rất bất đắc dĩ.
Lục Châu đưa những thứ nay cho Tư Vo Nhai la vì hy vong han co the phát huy nang lực tìm toi nghien cứu cua mình để tìm ra tin tuc moi về hoồng lien địa giới.
Chứ không phải để ngươi tìm ra bí mật của lão phu nha!
"Mọi việc đều có ngoại lệ ... Chuyện về hồng liên, vi sư giao cho ngươi." Lục Châu nói.
"Đồ nhi sẽ dốc hết toàn lực."
"Nếu không còn chuyện gì khác thì lui xuống đi."
Tư Vô Nhai vừa định rời đi chợt nhớ đến chuyện của mười hai nước bèn nói: “Sư phụ, mười hai nước đã thành lập liên minh, sớm muộn gì cũng sẽ xâm chiếm Đại Viêm."
Lục Châu nghĩ tới đế sư Khương Văn Hư, hẳn những chuyện này đều do hắn ở sau lưng giở trò.
"Vi sư đã biết."
"Đồ nhi cáo lui."
Sáng hôm sau.
Lục Châu vừa lĩnh hội Thiên thư xong, Minh Thế Nhân đã chờ ở bên ngoài gian phòng, khom người nói: "Sư phụ, đại sư huynh đã tỉnh."
Lục Châu mở to mắt, đứng dậy rời khỏi phòng, nói với Minh Thế Nhân đang đợi bên ngoài: "Dẫn đường."
“Vâng."
Hai người nhanh chóng đi tới viện lạc của Vu Chính Hải. Trên đường đi, Minh Thế Nhân tò mò hỏi:
“Sư phụ, con hồng ngư kia rất rắn chắc, đồ nhi chém mấy đao mới miễn cưỡng cắt được mình nó."
"Hồng ngư đến từ vực sâu vạn trượng, đừng hành động lỗ mãng. Ngoài ra viên Xích Diêu Chi Tâm kia có thể gia tăng hơn ngàn năm thọ mệnh, nhất định phải bảo vệ cho tốt." Lục Châu căn dặn.
Nghe vậy, Minh Thế Nhân cả kinh, vội vàng gật đầu nói: "Đồ nhi tuân mệnh!"
Không bao lâu sau, hai người đã đến bên giường Vu Chính Hải. Thấy Lục Châu xuất hiện, Vu Chính Hải vừa định ngồi dậy thì Lục Châu đã ngăn lại. "Miễn lễ.'
Lục Châu đẩy ra một chưong, nang lượng nguyên khí bao trùm cơ thể Vu Chính Hải. Lục Châu cảm nhận được sinh cơ trong cơ thể hắn đã khôi phục không ít, vừa vặn khoảng một trăm năm tuổi thọ.
Minh The Nhan đa kiểm tra tình hình của Vu Chinh Hải mot lần nen rat yên tâm. “Đại sư huynh, huynh không sao rồi."
"Đa tạ."
"Ách ... đại sư huynh, huynh đừng có khách khí như vậy, thật là ngại quá."
Lục Châu vuốt râu khẽ nói: "Ngươi đã ổn định lại. Qua một khoảng thời gian hãy theo vi sư đến Lâu Lan một chuyến."
"Lâu Lan?"
"Giải khai tâm kết, buông bỏ chấp niệm, ký ức tự nhiên sẽ quay về." Lục Châu
nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!