“Chính bởi vì quá nhỏ bé nên càng phải đi thăm dò, càng phải đột phá cực hạn! Loại người ngu xuẩn như ngươi lại muốn giáo huấn người khác?"
Lục Châu lắc đầu nói. "Thà rằng ngươi thản nhiên thừa nhận mình tự tư tự lợi, lão phu còn có thể coi trọng ngươi một chút. Đáng tiếc, trong mắt lão phu, ngươi đến một con kiến cũng không bằng.”
Máu tươi vẫn chảy. Khương Văn Hư cảm giác cơn uể oải kéo tới, sinh mệnh khí tức của hắn đã trôi đi hơn phân nửa.
"Ha ha, ta thừa nhận ta có tư tâm. Ta không cho phép bất luận kẻ nào phá hỏng kế hoạch của ta. Đại Viêm cũng được, mười hai nước cũng được, ít nhất ta cam đoan con người nơi đây sẽ không bị hung thú xâm nhập, không bị hồng liên địa giới xâm hại! Lạc Thời Âm thì sao, nàng ta làm cái gì ?! Nghiên cứu ràng buộc của thiên địa, nghiên cứu kim liên, nếu ta không huy hoại nàng ta, huy hoại bản bút ký đó thì hồng liên địa giới đã huỷ hoại nơi này từ lâu! Ta làm nhiều việc như vậy, chẳng lẽ lại không thể có chút tư tâm nào sao?"
"Phần còn lại của bản bút ký đâu?" Lục Châu lười nghe hắn giải thích.
Khương Văn Hư lắc đầu nói: "Ha ha, đã bị huỷ rồi. Có phải ngươi rất thất vọng không? Hơn nữa, nàng ta vốn không phải tên Lạc Thời Âm!"
Lục Châu khẽ nhíu mày: "Vậy Lạc Thời Âm là ai?"
"Ngươi muốn biết sao? Ta sẽ không nói cho ngươi ... tu vi ngươi cao hơn ta, nhưng ta sẽ đem những bí mật này xuống mồ, ta làm ngươi khó chịu cả đời -- "
Nói xong, trong tay Khương Văn Hư xuất hiện một thanh huyết kiếm được ngưng tụ từ máu tươi của chính hắn, đâm về phía Lục Châu.
“Một kích cuối cùng!"
Lục Châu hờ hững lắc đầu, Vị Danh Kiếm trong tay toả ra phù văn màu đen đánh tới Khương Văn Hư.
Âm! Huyết kiếm gãy đôi.
Khương Văn Hư nhìn Vị Danh Kiếm được phù văn màu đen bao bọc, đột nhiên con ngươi co rụt lại, run rẩy nói: "Chờ đã ... "
Xoẹt!
Kiếm cương bọc lấy Vị Danh Kiếm đâm thủng trái tim hắn.
Khương Văn Hư vốn đã bị trọng thương, vậy mà vào lúc khẩn cấp lại có thể tụ thành huyết kiếm, thật đúng là khiến người ta phải kinh ngạc.
Lục Châu tuy không còn Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong nhưng vẫn là một cường giả Nguyên Thần cảnh lục diệp. Đối với cửu diệp thì lục diệp đúng là yếu đến đáng thương. Nhưng đối với đe su luc này và đám dị toc tan du thì Luc Châu vẫn là ngọn núi cao không thể chạm tới.
Vị Danh Kiếm mang theo kiếm cương không chút lưu tình xuyên thủng trái tim Khương Văn Hư.
Chờ? Còn chờ cái gì nữa?
"Đáng tiếc, người ngươi gặp phải là lão phu."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!