Sau bao lần bị đánh giết mà Khương Văn Hư vẫn có thể kiên trì tới bây giờ, có thể thấy năng lực sinh tồn của hắn cực kỳ mạnh mẽ.
“Hồng liên địa giới có mệnh thạch của ta. Ta mà chết, mệnh thạch tắt, bọn hắn nhất định sẽ tìm được ta, huyết tẩy kim liên."
Ngữ khí Khương Văn Hư trở nên suy yếu hơn rất nhiều, có hơi điên rồ. "Con người cũng chỉ là động vật biết suy nghĩ hơn mà thôi ... Cái gì mà hoà bình, cái gì mà sẽ không xâm phạm, đều là do kẻ yếu tự mình an ủi. Châu chấu đá xe ... nói dễ hơn làm, nói dễ hơn làm, ha ha ... "
"Lão phu lại đang hy vọng bọn hắn mau tới đây." Lục Châu lạnh nhạt nói.
Khương Văn Hư nhìn Lục Châu đầy phức tạp. "Trước khi chết, ngươi có thể nói cho ta biết ... ngươi rốt cuộc là ai không?"
Trên đỉnh lạch trời, dùng hư ảnh gặp gỡ Lục Châu, hắn đã cảm thấy Lục Châu đặc biệt. Sau một trận chiến, hắn thậm chí còn có ảo giác mình đang chiến đấu cùng thập diệp.
Lục Châu lắc đầu. Ngươi muốn làm lão phu khó chịu, sao lão phu phải nói cho ngươi biết?
Kiếm cương thu hồi.
Máu tươi dâng trào. Khương Văn Hư kêu lên một tiếng đau đớn, sinh mệnh trôi đi, khí tức dần biến mất.
Đúng lúc này, thân ảnh Khương Văn Hư đột nhiên trở nên vặn vẹo, một luồng khí mau tím bao bọc quanh than han bốc len, sau đo đien cuồng bành trướng.
Thanh âm khàn khàn vang lên: "Ta đã tự gieo trên người mình vu thuật cường đại nhất thế gian. Đây là món quà sau cùng ta tặng cho ngươi ... Hãy để toàn bộ Lương Châu chôn cùng ta đi -- "
Noi xong, thân thể Khương Văn Hư hoàn toàn thối nát.
Lục Châu nhíu mày, cái tên giảo hoạt này thật là buồn nôn. Lục Châu bay vọt ra sau. Lực lượng phi phàm của Thiên thư đã dùng hết, tiếp theo nên làm gì đây?
Thấy cảnh này, đám người Tư Vô Nhai cũng vội hô lên: "Lùi lại!"
Sóng âm truyền ra từng ngóc ngách trong thành, tu hành giả Đại Viêm nghe hiệu lệnh đều đồng loạt ngẩng đầu. Thấy luồng khí màu tím đang không ngừng bành trướng, mọi người cấp tốc lui lại.
"Trước đây kẻ khiến ta buồn nôn nhất là Mạc Ly, không ngờ bây giờ còn có người vượt mặt ả. Đường đường là đế sư Đại Viêm vậy mà lại hèn hạ vô sỉ đến thế." Giang Ái Kiếm nói.
Tư Vô Nhai nói:
"Chuyen này rot cuộc cung giai thích được tại sao Mạc Ly không cách nào khống chế Lưu Qua và Lưu Thương. Chẳng trách Lưu Thương lại tuỳ ý để hai đại vu giao hảo với nhị hoàng tử, chẳng trách từ khi đăng cơ Lưu Thương cũng không màng đến chuyện trị quốc, chẳng trách Lưu Thương lại si mê nghiên cứu cửu diệp ... "
Chân lý mà bọn hắn thờ phụng bấy lâu hoa ra chỉ là một lời nói dối.
"Đúng là một lời nói dối trắng trợn." Hoàng Thời Tiết cảm thán nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!