"Chỉ mong ngươi có thể hài lòng." Âm thanh ngày càng trầm thấp. Xem ra Khương Văn Hư đã dùng toàn bộ tuổi thọ còn lại của mình để dẫn đạo vu thuật.
Lục Châu nâng tay lên, một chưởng Đại Vô Uý Ấn đánh ra, dung nhập vào trong đám khí màu tím rồi biến mất không thấy gì nữa.
Không có tác dụng.
Khí này giống như khí độc có tính chất ăn mòn, ngay cả tường thành bị nó chạm phải đều mục nát thì huống hồ gì là cơ thể người.
Một bộ thi thể trên tường thành bị luồng khí tím chạm vào, chỉ trong giây lát thi thể đã hoa thành bọt khí, máu thịt be bét.
Lục Châu đột nhiên cất tiếng gọi: "Bạch Trạch."
Nghe được tiếng triệu hồi, Bạch Trạch từ đằng xa đạp bước trên mây chạy tới. Hiểu được ý Lục Châu, nó kêu lên một tiếng vang vọng cả Lương Châu Thành.
Tu hành giả Đại Viêm dừng chân ngẩng đầu, nhìn thấy một luồng khí điềm lành đang bay về phía đám khí màu tím. Ngay sau đó, cơn mưa điềm lành từ trên trời giáng xuống.
"A !!! " Một tiếng kêu thảm thiết khàn khàn trầm thấp vang lên.
"Vì sao chứ ...? " Âm thanh truyền ra từ đám khí màu tím tràn ngập vẻ không cam lòng.
Ngaooooo -
Thừa dịp khí tím còn chưa bành trướng ra khắp bầu trời Lương Châu Thành, Bạch Trạch không ngừng bay tới bay lui trên không trung để gieo rắc cơn mưa điềm lành.
Cơn mưa rào như thác nước đổ xuống tưới vao luồng khí tím, các khí thể rất nhanh đã bị điềm lành bao trùm, sau đó cấp tốc thu nhỏ. Từ trong luồng khí tím thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng kêu thảm càng lúc càng nhỏ dần.
Các tu hành giả Đại Viêm không tiếp tục lùi lại mà lần lượt bay trở về. Lục Châu cũng đứng tắm mình trong cơn mưa điềm lành, thoa thích hưởng thụ cảm giác tu vi đang dần khôi phục.
Giống như lần trước, lực lượng phi phàm khôi phục với tốc độ cực nhanh. Rốt cuộc Bạch Trạch có được loại năng lực gì mà không chỉ có thể khắc chế vu thuật, còn có thể khôi phục lực lượng phi phàm?
Theo Lục Châu, thần thông Thiên thư là một loại lực lượng nằm ngoài pháp môn ba nhà Nho, Phật, Đạo. Thiên thư Địa Tự Quyển có thể được chứa đầy trong vòng bảy ngày lĩnh hội. Nếu tính thêm Bạch Trạch thì xem như thời gian được giảm đi một nửa. Đương nhiên đây cũng chỉ là lý thuyết.
“A !!!! "
Một tiếng kêu thê thảm vang lên giữa đại địa khiến tinh thần mọi người rung động mạnh. Sinh mệnh lực của Khương Văn Hư ương ngạnh vượt xa dự liệu của mọi người!
Lục Châu khẽ nhíu mày ... chẳng lẽ làm đến vậy mà hắn cũng chưa chết? Từ lúc ở Lâu Lan đánh hắn thương tích đầy mình mà hắn vẫn còn sống đến bây giờ ... Nghĩ lại, việc Lục Châu mang hắn về Lương Châu quả nhiên là sáng suốt.
[Ting - đánh giết một mục tiêu, thu hoạch được 4.000 điểm công đức.]
“Bốn ngàn?"
Bát diệp ban thưởng 1.500 điểm, cửu diệp ban thưởng 4.000 điểm, ban thưởng rõ ràng tăng lên rất nhiều.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!