Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện - Lục Châu (FULL)

Thế là Ngu Thượng Nhung biểu lộ gương mặt lạnh lùng đến cực điểm: "Ngươi mà còn theo dõi ta, ta sẽ giết ngươi."

Vu Vu chớp chớp đôi mắt to, nàng không cảm thấy hắn đáng sợ mà chỉ thấy hắn đáng yêu quá sức, suýt chút nữa đã không nhịn được mà nở nụ cười.

“Đại ca ca, mấy đêm nay huynh nấp ở đâu thế? Có hung điểu nào bắt huynh không? Có bị thương ở đâu không, để ta trị liệu cho huynh, Trị Liệu Thuật của ta rất tốt đó nha ... " Vu Vu nâng tay lên, trong lòng bàn tay toát ra quang mang màu đỏ nhạt, vừa ôn hoà vừa mạnh mẽ.

Ngu Thượng Nhung: “. .. "

Vu Vu thấy hắn không thèm ngó ngàng đến mình, bèn lạc lõng nói: "Sao lại không bị thương chứ?"

Ngu Thượng Nhung nói: "Hung thú đương nhiên đáng sợ, nhưng tránh né chúng thì không khó."

Từ khi còn nhỏ sống ở phía bắc Đại Viêm, Ngu Thượng Nhung vẫn có thể bình an vô sự vượt qua nhiều lâm địa để tới Kim Đình Sơn. Người quanh năm sinh sống trong rừng cây và băng tuyết như hắn có phản xạ lẩn tránh hung hiểm và dã thú hơn xa người bình thường. Huống hồ gì bây giờ hắn lại còn là tu hành giả bát diệp.

"Huynh that lợi hại." Vu Vu chong cam nhìn Ngu Thượng Nhung, chớp chớp mắt.

Ngu Thượng Nhung đứng lên, cầm lấy Trường Sinh Kiếm. "Tạm biệt."

“Ta không cố ý đi theo huynh ... đây đều là duyên phận. Đại ca ca, khí tức sinh mệnh và tu vi của huynh không phù hợp với nhau." Vu Vu nhảy ra khỏi ghế, đuổi theo Ngu Thượng Nhung ra khỏi tửu lâu.

Ngu Thượng Nhung dừng bước, quay đầu nhìn nàng: "Ngươi nhìn ra?"

Người Quân Tử Quốc đều là ma đoản mệnh. Đối với bọn họ mà nói, còn được sống chính là một loại xa xỉ, nếu có chết cũng chỉ có thể cam chịu số phận, không oán trời trách đất.

Đúng lúc này, cách bọn họ không xa có một đạo thân ảnh hiện ra đứng sau lưng Vu Vu --

"Sư muội, trở về thôi."

“Sư huynh, huynh tới đúng lúc lắm. Đây chính là cao nhân kiếm thuật ta đã nói với huynh, rất là lợi hại đó." Vu Vu nói.

Người vừa đến là một nam tử mày rậm mắt to, trong tay cầm một thanh trường kiếm. Nam tử đánh giá Ngu Thượng Nhung, trong mắt rõ ràng có sự đề phòng và cảnh giác.

“Tại hạ là Kỷ Phong Hành của Thiên Liễu Quan. Không biết các hạ xưng hô như thế nào?”

Ngu Thượng Nhung lạnh nhạt nói: "Bèo nước gặp nhau mà thôi, không cần làm quen. Cáo từ."

"Chờ một chút." Kỷ Phong Hành điều động nguyên khí, kiếm trong tay phát ra âm thanh ông ông cộng hưởng.

"Ta là người rất thích giao lưu đọ kiếm. Các hạ có thể được Vu Vu khen ngợi hẳn là kiếm thuật không tệ. Hay là chúng ta lĩnh giáo mấy chiêu, các hạ thấy thế nào?”

Nếu nói tới chuyện khác, Ngu Thượng Nhung chắc chắn sẽ chẳng thèm ngó ngàng tới hắn, lập tức xoay người rời đi. Nhưng kiếm thuật thì khác.

Một đời người, có được đam mê để theo đuổi là chuyện rất may mắn.

Giống như đại sư huynh thích uống rượu, có rượu vào thì mọi sầu khổ cũng tiêu tan đi ba phần. Giống như Ngu Thượng Nhung có kiếm, khi hành tẩu giang hồ sẽ có thêm mười phần nghị lực.

"Lĩnh giáo kiếm thuật?" Ngu Thượng Nhung xoay người lại, có vẻ hăng hái nhìn nam tử trung niên.

"Tại hạ bất tài, được người người tang cho danh hiệu Kiếm Ma của Thiên Liễu Quan.”

"Kiếm Ma ?! "

Trong tu hành giới Đại Viêm, không một người nào dám chiếm lấy cái danh xưng này của Ngu Thượng Nhung, ai ai cũng biết hàm nghĩa của hai tiếng Kiếm Ma nặng đến mức nào. Nay tại hồng liên địa giới nghe được có người tự xưng là Kiếm Ma, Ngu Thượng Nhung đương nhiên sẽ cảm thấy hơi khó chịu.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!