Chư Hồng Cộng cạn lời. "Sư phụ vừa mới dạy cho ta một trận xong, lại tới lượt cha hả?"
Chư Thiên Nguyên bĩu môi nói: "Không phải là khen ngợi con sao?"
"Trước là dạy bảo, sau mới khen ngợi."
"Nhi tử, nhất định phải tìm cơ hội nói chuyện này với sư phụ con. Cổ Thánh Giáo lớn như vậy chỉ có con mới có thể kế thừa." Chư Thiên Nguyên nói.
"Biết rồi mà." Chư Hồng Cộng không yên lòng đáp.
Mọi người lại ngang đau nhìn về phía gian phòng Luc Chau. Nang lượng hội tụ trên không trung khiến bọn họ lấy làm kỳ lạ.
Tuy nói ai nấy đều đã quen với loại hiện tượng này, nhưng bọn họ vẫn thích dừng lại quan sát, muốn rút ra được một chút kinh nghiệm từ việc tu luyện của Các chủ. Đặc biệt là lần trước khi sinh cơ hội tụ, bốn vị trưởng lão còn được chỗ tốt không ít.
Lát sau, sân viện của Lục Châu yên tĩnh trở lại.
Trong phòng, Lục Châu cực kỳ hài lòng nhìn bảy mảnh liên diệp trên toà kim liên. Đương nhiên bấy nhiêu đây vẫn là chưa đủ.
Thất diệp trong mắt tu hành giả Đại Viêm là cao không thể chạm tới, đi đến đâu cũng được chào đón, nhưng trong mắt Lục Châu thì vẫn rất yếu kém. Dù sao hắn cũng từng là tổ sư gia Ma Thiên Các bát diệp đỉnh phong, là đệ nhất cường giả đương thời.
Lục Châu mặc niệm một tiếng: "Sử dụng."
Vừa nói xong, Lục Châu nhìn thấy thẻ đạo cụ Kim Liên Khai Diệp trên giao diện Hệ thống đột nhiên tối đi rồi biến mất không thấy gì nữa.
Hay lắm.
Hệ thống khốn nạn, xem ra mọi thứ vẫn phải dựa vào chính mình. Lục Châu phải dựa vào năng lực bản thân để đột phá lên cửu diệp.
Vậy ... rốt cuộc tu vi cửu diệp thật sự là như thế nào?
Tuy Lục Châu sử dụng Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong nhưng nó không thể dùng để tham khảo, vì thẻ không tiêu hao năng lượng, mà chuyện này thì không hề thực tế
Khương Văn Hư trong lúc nhất thời bị mất phương hướng, mất đi năng lực suy nghĩ nên mới không đưa ra phán đoán chuẩn xác. Nhưng chỉ cần nghĩ lại một chút là có thể hiểu rõ, bất kỳ người nào dù ở cảnh giới gì cũng đều không thể có nguồn năng lượng vô hạn.
Năng lượng lại lần nữa hội tụ trên không trung sân viện, mật độ dày đặc hơn trước rất nhiều. Lục Châu cũng cảm giác được đan điền khí hải nồng nặc nguyên khí
Pháp thân cỡ nhỏ lại xuất hiện trong lòng bàn tay, từng vòng tròn màu vàng kim không ngừng ập xuống toà kim liên, tốc độ xoay tròn của kim liên cũng nhanh hơn rất nhiều, bắt đầu ông ông cộng hưởng.
Roat --
Thanh âm thanh thuý dễ nghe vang lên, kim liên xoay chậm lại, từ trong toà sen từ từ mọc ra một phiến lá mới.
Điều này cũng có nghĩa là Lục Châu một lần nữa trở lại tu vi Nguyên Thần cảnh bát diệp!
Năm ngón tay khép lại, pháp thân kim liên biến mất. Lục Châu không ra ngoài mà tiếp tục nhắm mắt, hưởng thụ dư vị sau khi tiến vào cảnh giới bát diệp.
Cùng lúc đó, Xuyên Vân phi liễn cũng đang vượt qua lạch trời và bay về phía Lương Châu Thành.
Minh Thế Nhân cầm lái, vừa quan sát địa hình phía trước vừa nói: "Vượt qua lạch trời, rất nhanh sẽ đến Lương Châu."
Lãnh La, Phan Ly Thiên và Vu Chính Hải lạnh lùng nhìn hai người đang ngồi bệt dưới sàn liễn: An Quy và Lan Hải. Một người là quốc vương Lâu Lan, một người là tộc trưởng Bá Nạp gia tộc.