Xuyên Vân phi liễn theo dấu vết này bay thẳng đến Lương Châu. Lãnh La nói: "Thất quốc liên minh đã xâm lược tới nơi, e là gặp nhiều nguy hiểm, mọi người cẩn thận đề phòng.”
Đã ba ngày trôi qua, bốn người bọn họ rất lo lắng cho tình hình chiến trận ở Lương Châu. Vừa xử lý xong chuyện ở Lâu Lan bọn họ đã không ngừng nghỉ mà bay trở về.
Dọc theo con đường này, thỉnh thoảng lại xuất hiện vết tích chiến đấu, không còn một tấc đấc nào hoàn hảo, khắp nơi đều là khung cảnh hoang tàn.
An Quy và Lan Hải cũng nhìn thấy, tinh thần rung động mạnh.
Tình cảnh sau trận chiến khiến ai nấy đều phải thất thần. Chiến tranh vốn đều tàn khốc như thế ...
Những kẻ lòng lang dạ thú vĩnh viễn không hiểu được đạo lý này, chỉ mong thu hoạch được lợi ích từ chiến tranh.
Đến cuối cùng ... có ai được lợi?
Âm
"A -- " Tiếng kêu thảm vang lên. Vu Chính Hải vừa mới hung hăng đạp cho An Quy một cước.
An Quy vừa đau vừa mờ mịt: "Chuyện này ... chuyện này đâu có liên quan đến ta?”
"Không liên quan thì không được đạp ngươi à?" Vu Chính Hải lạnh lùng nói.
"Ách ... được, được chứ!" An Quy đưa tay che ngực. Lan Hải ngồi cạnh đã bị doạ đến mức mồ hôi đầm đìa.
"Đến Lương Châu rồi." Đám người quan sát tình hình bên dưới.
Sau trận chiến, rất đông tu hành giả đều bận rộn bay tới bay lui trùng kiến thành trì. Trên tường thành, tu hành giả lau dọn vết máu, dưới tường thành, tu hành giả dời thi thể đi.
"A -- -- " An Quy lại hét thảm một tiếng, âm thanh càng thêm thê lương.
Vu Chính Hải không đợi hắn nói chuyện đã lên tiếng: "Tâm tình không thoải mái nên đạp ngươi một cước, xin thứ lỗi."
“Không, không, không dám ... "
Thắng làm vua thua làm giặc, dù là vua của một nước như An Quy cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Cùng lúc đó, trong gian phòng ở Lương Châu Thành, Lục Châu khẽ mở mắt, chậm rãi đứng lên.
Việc tiếp theo chính là phải giải quyết vấn đề về thọ mệnh. Theo ghi chép của Lạc Thời Âm, muốn đột phá cửu diệp cần tiêu hao một ngàn hai trăm năm tuổi thọ, nói cách khác Lục Châu cần tích luỹ 876 tấm Thẻ Nghịch Chuyển mới có thể bước vào cảnh giới cửu diệp với trạng thái như hiện tại.
Mà bây giờ hắn mới có 33 tấm Thẻ Nghịch Chuyển. Không biết tu vi đề thăng có khiến Thẻ Nghịch Chuyển tăng thêm thọ mệnh không nhỉ?
Lục Châu còn chưa kịp sử dụng thẻ thì bên ngoài bỗng truyền đến âm thanh
"Sư phụ, đại sư huynh trở về rồi! Còn mang theo thuỷ tinh cầu ký ức."
"Bảo bọn hắn tới đây."
“Vâng!"
Khi Vu Chính Hải bước xuống phi liễn, các đệ tử U Minh Giáo đứng nghênh đón xung quanh không hề nhận ra hắn. Tương tự, Vu Chính Hải cũng cảm thấy rất xa lạ với U Minh Giáo, chỉ cho rằng Ma Thiên Các được tu hành giả nghênh đón là chuyện bình thường.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!