"A?" Đầu óc hắn trở nên trống rỗng.
Minh Thế Nhân giật mình, vội vàng nói: “Đồ nhi minh bạch ý của sư phụ. Loại người hai mặt như thế không xứng được đối thoại với sư phụ, đồ nhi sẽ kéo hắn ra ngoài xử trảm!"
Hai chữ 'xử trảm' khiến Lan Hải ngã lăn quay bất tỉnh ngay tại chỗ. Nhưng việc đó cũng không thể cản trở Minh Thế Nhân lôi hắn ra ngoài.
Lúc này, quỳ dưới sảnh chỉ còn một mình An Quy.
Lãnh La lấy từ trong tay áo ra một hộp gấm, chậm rãi đi tới trước mặt Lục Châu, dâng lên bằng hai tay:
"Đây là thuỷ tinh cầu ký ức lấy được từ trong tay Bá Nạp gia tộc ... Căn cứ vào lời của bọn hắn, Khương Văn Hư vẫn luôn nghiên cứu thuỷ tinh cầu nhưng không thu hoạch được gì."
Lục Châu tiếp nhận hộp gấm đặt lên bàn, ánh mắt lại nhìn về phía An Quy.
"Khương Văn Hư ở Lâu Lan bao lâu rồi?"
An Quy thành thật trả lời: “Chỉ có mấy chục năm. Quốc sư ... à không, tên âm hiểm xảo trá này thường xuyên du hành khắp nơi. Bây giờ ta mới biết hắn cũng làm quốc sư ở các tộc khác. Thật không ngờ hắn là loại tiểu nhân như thế."
"Chuyện của Khương Văn Hư đã kết thúc. Nếu ngươi muốn thỉnh tội, vậy thì hãy thỉnh tội với hoàng đế Đại Viêm. Lão phu lười quản." Lục Châu nói.
Cũng có nghĩa là, Lục Châu không phải hoàng đế Đại Viêm. Chuyện phân tranh giữa các nước tốt nhất nên để người chuyên nghiệp xử lý thì hơn.
Cắt đất cũng được, bồi thường cũng được, thần phục tiến cống cũng được, cứ tuỳ vào hoàng đế Đại Viêm xử trí.
Mồ hôi ướt đẫm trên trán An Quy. "Xin nghe theo lời lão tiên sinh."
Vấn đề là ... ai mới là hoàng đế Đại Viêm vậy?
Lúc này, Diệp Thiên Tâm bước vào, khom người hành lễ với sư phụ rồi bẩm báo:
"Sư phụ, gần đây tình hình Thần Đô vẫn ổn định, văn võ bá quan hành xử đúng mực, các đệ tử U Minh Giáo đều được trọng dụng. Chỉ là vị trí hoàng đế ... nhất thời khó có thể quyết định."
Theo suy nghĩ của văn võ bá quan thì nên để người có huyết mạnh chính thống danh chính ngôn thuận lên kế thừa vương vị, mà người phù hợp với điều kiện này chỉ có tam hoàng tử, tứ hoàng tử và ngũ hoàng tử.
Giang Ái Kiếm không thích hoàng vị, tứ hoàng tử không rõ tung tích, ngũ hoàng tử lại hơi nhu nhược. Cho dù bọn hắn nguyện ý vẫn phải xem ý của Giáo chủ U Minh Giáo Vu Chính Hải như thế nào, vì thiên hạ này do chính tay hắn đánh hạ.
Lục Châu nhìn thoáng qua Vu Chính Hải đứng bên cạnh rồi nói: "Tạm thời gác lại.”
"Vâng."
"Tạm thời giam giữ hắn." Lục Châu vung tay áo. An Quy bị giải ra ngoài.
Mọi nguoi đều hiểu được ý của Luc Chau. Hiện tại Vu Chính Hải còn chưa khôi phục ký ức, Lục Châu muốn tôn trọng lựa chọn của hắn.
Nhìn sang Vu Chính Hải mờ mịt đứng bên cạnh, Lục Châu xua tay nói: "Nếu không còn việc gì khác thì lui xuống đi."
Mọi người hành lễ rồi rời khỏi phòng.
Vu Chính Hải cảm thấy rất đau đầu, vừa ra khỏi phòng, bước chân hắn có vẻ xiêu vẹo.
Minh Thế Nhân thấy vậy bước tới đỡ lấy Vu Chính Hải. "Đại sư huynh, huynh không sao chứ?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!