Vu Chính Hải thẳng thắn gật đầu. “Ừ.”
Cặp mắt Chư Hồng Cộng đảo một vòng, lập tức nói: “Đại sư huynh, trong số các đồng môn, quan hệ của hai chúng ta là tốt nhất đó."
Vu Chính Hải hỏi lại: "Trước đây ta rất hung dữ sao?"
“Không có đâu, huynh luôn khiêm tốn hữu lễ, đối xử ôn hoà với mọi người, đặc biệt là với đệ, huynh cực kỳ chiếu cố!" Chư Hồng Cộng nói. "Ngày trước khi đệ làm Trại chủ ở Mãnh Hổ Sơn, huynh thường tặng cho đệ rất nhiều đồ tốt, còn thân hơn cả huynh đệ ruột."
Vu Chính Hải nghe vậy khe gật đầu: "Ta cũng đối xử với những người khác như vậy sao?"
Chư Hồng Cộng đáp: "Không có, huynh chỉ đối tốt với đệ mà thôi."
Vu Chính Hải lại gật gật đầu, vỗ vai Chư Hồng Cộng: "Xem ra trong số các đồng môn, chỉ có ta và đệ là thân nhất."
“Mong đại sư huynh sau này chiếu cố đệ nhiều hơn."
"Được.'
Vừa vào phòng, Vu Chính Hải cảm thấy đầu đau như búa bổ, bèn nằm xuống ngủ một giấc.
Cùng lúc đó.
Lục Châu mở hộp gấm ra, bên trong là một quả cầu thuỷ tinh chỉ lớn cỡ quả trứng nhưng sáng lấp lánh, toả ra quang mang màu xanh nhạt.
"Đây chính là thuỷ tinh cầu ký ức?"
Lục Châu cầm thuỷ tinh cầu lên mới phát hiện một nửa bên dưới đã bị cắt đứt.
Tác dụng của thuỷ tinh cầu chính là để lưu giữ ký ức, với năng lực của đế sư Khương Văn Hư sao lại không thể phá giải được?
Vân Thiên La phong ấn ký ức khi trùng kích lên cửu diệp vào bàn cờ, dùng hai mươi năm tuổi thọ để giải khai phong ấn.
Nghĩ tới đây, Lục Châu quyết định không tiếp tục đoán mò nữa mà phải tự mình thử nghiệm mới biết được chuyện gì xảy ra.
Lục Châu đặt thuỷ tinh cầu trong lòng bàn tay, điều động nguyên khí tiến vào. Từ trong thuỷ tinh cầu bỗng toát ra một cảm giác mát lạnh xộc vào não hải.
Lục Châu đột nhiên cảm giác được toàn bộ thế giới xung quanh mình thay đổi, từ từ biến thành một thế giới mới.
“Đây là ... hình ảnh ký ức?"
Lục Châu cảm thấy rất kỳ quái, bèn tiếp tục quán thâu nguyên khí vào thuy tinh cầu.
Ngay sau đó, Lục Châu như trôi vào trong một thế giới hư vô, thân thể hắn hành tẩu tiến về phía trước. Hắn không nhìn thấy gì, không chạm vào được gì, mọi thứ đều chỉ có một màu trắng toát!
Lục Châu tiếp tục đi tới, thuỷ tinh cầu trên tay truyền đến cảm giác mát lạnh kích thích não hải. Lục Châu tăng tốc đi trong thế giới màu trắng.
"Bức tường?" Trước mặt Lục Châu luc này là một bức tường trắng đang chặn đường hắn, trên tường phủ đầy các ô vuông, trong mỗi ô vuông lại có những ký hiệu quỷ dị.
"Thủ đoạn phong ấn ký ức thật hay!" Lục Châu tán thưởng.
Những ký hiệu kỳ quái trên tường nếu là một người khác chắc chắn không thể nào hiểu được. Nhưng than là một người xuyên không đến từ Địa Cầu, Lục Châu hiểu được ý nghĩa của chúng.
Cho dù mỗi ô vuông đều bị chia làm đôi, biến thành những ký hiệu không nguyên vẹn, nhưng Lục Châu vẫn có thể nhận ra những ký hiệu này chính là bảng phiên âm hai mươi sáu chữ cái la-tinh.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!