Lục Châu chợt nhớ toi hai cau thơ kia --
Hải Thượng Sinh Minh Nguyệt
Thiên Nhai Cộng Thử Thời.
Hắn thử lại một lần nữa, ấn vào các ô vuông theo thứ tự.
Đến lần thứ ba, bức tường đột nhiên rung động.
"Thành công rồi!" Lục Châu mừng rỡ hô lên.
Bức tường rung động vài cái rồi tựa như mây khói tiêu tán giữa không trung.
Quang cảnh xung quanh lập tức biến ảo. Từng đoạn hình ảnh ký ức hiện ra rồi tiến vào não hải Lục Châu.
Đoạn ký ức thứ nhất:
Cơ Thiên Đạo thành công tiến vào cảnh giới bát diệp. Vĩnh Thọ hoàng đế mang quà đến chúc mừng.
Trước khi chia tay, Lưu Qua nói: "Tu vi Co huynh tiến bộ nhanh đến mức khiến người kinh ngạc."
Cơ Thiên Đạo đáp: "Do may mắn thôi."
Lưu Qua hỏi: "Cơ huynh có tin trên đời này có cửu diệp tồn tại không?"
"Đương nhiên là tin. Ngươi thì sao?"
"Ta không tin ... " Lưu Qua nở nụ cười sâu xa đầy ẩn ý. "Sau này Cơ huynh dự định làm gì?"
“Khai sơn, thu đồ."
Đoạn ký ức thứ hai:
"Trên đường từ Thái Hư trở về bị mất một ít bí tịch công pháp, một viên đan dược."
(Hình ảnh ký ức liên quan đến Thái Hư trở nên vặn vẹo mơ hồ.)
(Cơ Thiên Đạo hoài nghi không phải là đan dược.)
"Ta đã nắm giữ được bí mật và phương pháp tấn thăng lên cửu diệp."
"Cần phải dạy dỗ chín tên đệ tử, lợi dụng tuổi thọ và tính mệnh của bọn chúng để thử nghiệm cách đột phá cửu diệp."
“Ta đã thu ba đồ đệ, còn thiếu sáu đứa ... Đa số mọi người có thiên phú quá kém, không phù hợp với điều kiện của ta, càng không chịu được dược lực cải tạo của đan dược ... Đáng tiếc ta lại làm mất một viên."
"Tu vi của Vu Chính Hải và Ngu Thượng Nhung tiến bộ cực nhanh, đây quả thật là tác dụng của đan dược?"
"Đoan Mộc Sinh nhập môn hơi trễ, tác dụng của đan dược trên người hắn không quá rõ ràng."
Đoạn ký ức thứ ba:
"Phải để bọn hắn thống hận ta ... Sau này khi lấy mạng bọn hắn, ta mới không thương hại mà nương tay."
"Thế nhân đều nói ta là người nóng nảy. Ghét nhất là có người nói xấu sau lưng ta, có thời gian rảnh phải đi giết hết bọn chúng mới được."
"Người Vô Khải và Quân Tử Quốc vốn có thù, tu vi của bọn hắn lại không hơn kém nhau bao nhiêu, tính tình thì xung đột. Nhất định phải ra thiết luật đồng môn không được chém giết lẫn nhau."
"Lần thứ mười đánh trọng thương Vu Chính Hải và Ngu Thượng Nhung ... Bọn hắn rất ương ngạnh, hẳn là rất hận ta."
"Ma Thiên Các bị mất một vài món đồ, nhưng cũng chỉ là mấy thứ vô dụng, ta không cần Bích Lạc tàn phiến và mấy quyển điển tịch đọc mãi không hiểu kia. Nhưng đám người tu hành giới đã để mắt tới Kim Đình Sơn, vẫn luôn nhìn chẳm chẳm nơi này, phải uy hiếp bọn hắn một chút mới được ... Để lão đại và lão nhị ra ngoài xông pha.”
Đoạn ký ức thứ tư:
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!