"Trước khi chết, máu của Khương Văn Hư hoà tan trong luồng khí màu tím đã lây nhiễm vào những thi thể này. Có lẽ ... có một điều Khương Văn Hư đã nói đúng." Tư Vô Nhai dừng lại một chút rồi nói, "Cửu diệp sẽ mang lại tai nạn ... Vì cửu diệp chính là món ăn ngon nhất trong mắt bầy hung thú."
Hoàng Thời Tiết cười nói: "Ngay cả Phạn Hải cảnh mà Man Man cũng không đánh lại, dựa vào cái gì lại muốn ăn thịt cửu diệp? Suy luận này có hơi võ đoán."
"Không, hãy nhìn đẳng kia." Tư Vô Nhai chỉ tay về phía tổ chim cực lớn trên ngọn cây.
Vừa dứt lời, trong tổ chim từ từ xuất hiện hai con Man Man cực đại, thân cao đến mấy mét, tròng mắt lớn bằng nắm tay con người.
Hai con Man Man cảm nhận được có nhân loại tới gần, chúng chậm rãi đứng dậy, vươn cánh ra!
Phạch! Sải cánh dài đến mấy chục mét!
"Đây là ... " Hoàng Thời Tiết ngẩng đầu nói không nên lời.
"Trước kia khi tu hành giả xâm nhập vào Hắc Mộc Sâm Lâm để bắt giữ hung thú làm toạ ky, bọn họ đã hấp dẫn một số loài phi cầm ... Ta muốn ngăn chặn hung thú xâm phạm con người nên đã nhân một đợt gió lớn mà hoa thiêu Hắc Mộc Sâm Lâm."
"Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chúng ta phóng hoa đốt chúng nó?" Chư Thiên Nguyên hoang mang hỏi.
Tư Vô Nhai noi: "Trước tiên cứ lui về ... "
"Sao lại phải lui? Chúng ta nên giết chúng chứ?" Chư Thiên Nguyên hỏi.
"Giết chóc sẽ chỉ dẫn tới càng nhiều Man Man mà thôi. Mục tiêu của chúng nó là những thi thể đã nhiễm máu Khương Văn Hư." Tư Vô Nhai nói.
"Được, vậy chúng ta lui về trước."
Ba người nhất trí, xông ra khỏi đàn Man Man bay trở về Lương Châu Thành.
Hai con Man Man cực đại quay về tổ, nhưng đám tiểu Man Man xung quanh lại truy đuổi suốt cả chặng đường, quyết không buông tha.
Khi đuổi tới gần khu vực tường thành, Tư Vô Nhai hô: "Nguyệt Hành cô nương, hạ chúng nó đi."
“Tuân lệnh!"
Hoa Nguyệt Hành đứng trên tường thành kéo căng Lạc Nguyệt Cung, tiễn cương xạ kích đám Man Man. Phanh phanh phanh! Bầy Man Man rơi rụng lả tả xuống đất.
Tiến bộ của Hoa Nguyệt Hành rất rõ rệt, chỉ trong một thời gian ngắn đã có thể bắn ra một lúc nhiều tiễn cương như vậy khiến ai nấy đều thán phục. Đặc biệt là sau khi nắm giữ phương pháp ngưng cương của Ma Thiên Các, tiễn thuật của nàng cũng ngày càng được nâng cao.
Việc Hoa Nguyệt Hành trở thành đệ nhất thần xạ thủ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Tư Vô Nhai, Hoàng Thời Tiết và Chư Thiên Nguyên đáp xuống tường thành. Đám Man Man đều đã bị Hoa Nguyệt Hành xử lý toàn bộ.
"Hai con lớn kia xem ra không dễ giải quyết." Chư Thiên Nguyên nhìn về phía xa, khẽ nói.
Tư Vô Nhai gật đầu. "Đợi vài ngày nữa xem sao. Mục tiêu của đám phi cầm này là thi thể, nếu đã mổ hết mà vẫn không chịu rời đi thì chúng ta lại nghĩ biện pháp xua đuổi chúng."
Mọi người gật đầu, rời khỏi tường thành. Chỉ còn mình Tư Vô Nhai đứng đó nhìn về phía tổ chim Man Man ở tít đằng xa, suy nghĩ đến xuất thần.
Hẳn đây chính là tai nạn do cửu diệp mang đến?
Suy tư một lát, Tư Vô Nhai nhìn về phía Hoa Nguyệt Hành. "Nguyệt Hành cô nương, mấy ngày kế tiếp phải làm phiền cô nương rồi."
Hoa Nguyệt Hành khom người đáp: "Xin thất tiên sinh yên tâm, chỉ cần ta còn ở đây thì đám hung thú này sẽ không thể quấy nhiễu dân chúng trong thành được."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!