Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện - Lục Châu (FULL)

Không bao lâu sau, Tư Vô Nhai và Chu Kỷ Phong đã đến sân viện của Vu Chính Hải, nhưng lại phát hiện nơi đó trống không.

Hai người lại đi tới phòng của lão bát.

Vừa tiến vào phòng, hai người đã thấy Chư Hồng Cộng và Minh Thế Nhân đang đi tới đi lui trong phòng vẻ gấp gáp.

Tư Vô Nhai hỏi: "Tứ sư huynh, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Minh Thế Nhân liếc Chư Hồng Cộng một cái rồi nói: "Cũng do cái tên vô dụng này không ngăn cản, để đại sư huynh ăn hết cả con Hồng Ngư rồi."

"Hồng Ngư?" Tư Vô Nhai nhíu mày.

Minh Thế Nhân bất đắc dĩ nhún vai:

"Trước đó sư phụ cho đại sư huynh an Hồng Ngư Chi Tâm rồi giao Hồng Ngư và Xích Diêu cho ta bảo quản. Sức ăn của đại sư huynh đột nhiên bạo tăng, cái gì cũng lấy ra ăn, huynh ấy ăn sạch đồ trong bếp, ăn luôn cả Hồng Ngư. Chẳng biết bây giờ huynh ấy có bị làm sao không nữa."

"Ta đi xem thế nào."

Tư Vô Nhai đi tới bên giường, nhìn Vu Chính Hải đang nằm ngáy khò khò, bụng thì no căng đến phình lên.

Hắn cẩn thận kiểm tra khắp người Vu Chính Hải rồi mới yên lòng nói:

"Thân thể không có vấn đề. Nhưng tại sao lại trở nên phàm ăn như thế nhỉ?" Tư Vô Nhai kỳ quái sờ cẳm.

"Chuyện khác thì không sao, ta chỉ sợ con Hồng Ngư này có độc. Đồ đến từ vực sâu vạn trượng không đáng tin cậy lắm." Minh Thế Nhân nói.

Chư Hồng Cộng lầm bầm: "Chuyện này đâu thể trách đệ chớ ... đại sư huynh muốn ăn đệ đâu ngăn được."

Minh Thế Nhân len lén liếc nhìn Vu Chính Hải đang ngủ say rồi thấp giọng nói:

"Đại sư huynh còn chưa khôi phục tu vi và ký ức, đệ sợ cái quái gì? Học hỏi nhị sư huynh kìa, phải nhân dịp này mà chiếm tiện nghi, xem huynh ấy như đệ đệ mà quản!”

Chư Hồng Cộng: “? ? ?"

"Chúng ta nói đạo lý là vì muốn tốt cho đại sư huynh, có hiểu không? Đệ suy nghĩ lại xem, một khi đại sư huynh khôi phục, biết rõ đệ không ngăn cản huynh ấy ăn bậy ăn bạ thì huynh ấy sẽ nghĩ như thế nào? Hơn nữa ta nghe nói một khi ký ức khôi phục sẽ không nhớ được những chuyện xảy ra khi đang bị mất trí nhớ. Bây giờ đệ mà không quản nghiêm thì sau này xảy ra chuyện, đại sư huynh mới sẽ trách đệ đó!" Minh Thế Nhân nói.

Chư Hồng Cộng mở to mắt, sau đó vỗ đùi đánh đét một cái. "Tứ sư huynh nói rất có lý, là đệ hồ đồ!"

“Chăm sóc đại sư huynh cho tốt, ta đi trước." Minh Thế Nhân vừa rời đi, Tư Vô Nhai thấy Vu Chính Hải không xảy ra chuyen gì nghiêm trọng nên cũng rời khỏi phòng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!