Thiếu niên Vu Chính Hải khe giat mình kinh ngạc nhìn Chư Hồng Cộng.
Quãng thời gian này hai người khá thân cận, Vu Chính Hải cho rằng trong số các đồng môn, quan hệ giữa hắn và lão bát là tốt nhất. Vu Chính Hải thậm chí còn quen với cảm giác ra lệnh cho Chư Hồng Cộng. Nay đột nhiên thái độ của Chư Hồng Cộng thay đổi khiến Vu Chính Hải cũng phải giật mình.
"Ta thấy đói ... "
"Vậy cũng không được, ta làm vậy là vì muốn tốt cho huynh thôi. Huynh có biết trước đó huynh đã ăn cái gì không? Đó là Hồng Ngư do sư phụ mang về từ vực sâu vạn trượng, cũng may không xảy ra chuyện lớn. Nếu huynh có bề gì ... " Chư Hồng Cộng xụ mặt, tỏ thái độ trưởng bối.
“Bát sư đệ, cho ta ăn một lần nữa thôi ... " Vu Chính Hải cầu khẩn.
Chư Hồng Cộng lắc đầu nói: "Không được! Lúc trước ta cho huynh mặt mũi, huynh lại còn làm cao!"
Nói xong hắn ngồi xuống mép giường, nói: "Lại đây bóp vai cho ta đi!"
"Ừm." Vu Chính Hải ngoan ngoan đi tới bóp vai cho Chư Hồng Cộng.
"Ta đay là muốn tốt cho huynh đo. Bảo huynh bop vai là để huynh nhớ rõ thân phận của mình. Huynh là đại sư huynh nhưng không có nghĩa huynh muốn làm gì là làm đó, huynh phải làm gương cho mọi người, huynh nhớ chưa?"
“Nhớ rồi.”
Chư Hồng Cộng nhắm mắt lại, lộ ra biểu tình hưởng thụ. Mẹ nó dễ chịu làm sao.
"Tiếp tục bóp chân." Chư Hồng Cộng chỉ tay xuống chân mình.
Dễ chịu thật nha.
Chu Hồng Cong dần dần rơi vao giac ngủ. Vu Chính Hải mệt mỏi không chịu được cũng ngoẹo đầu tựa vào thành giường ngủ mất.
Đêm xuống.
Trong gian phòng tràn ngập tiếng ngáy to đinh tai nhức óc, Chư Hồng Cộng đang ngủ say như con lợn chết.
Toàn thân Vu Chính Hải nóng như lò lửa khiến hắn lăn qua lăn lại. Mộng cảnh xộc vào đầu hắn, những hình ảnh như một cuốn phim chiếu không ngừng nghỉ trong đầu.
Đánh nhau, giật đồ, bị người bán đến Lâu Lan, bị tra tấn hành hạ đến chết, rồi phục sinh bái sư học nghệ, được ban cho Bích Ngọc Đao, bước vào cảnh giới bát diệp, thành lập U Minh Giáo, thu nhận tứ đại hộ pháp ... mọi thứ ùa vào trong não hải.
Môt đêm trôi aua.
Tia nắng sớm nhảy nhót trên bệ cửa sổ. Chư Hồng Cộng chậm rãi mở mắt sau một giấc ngủ ngon lành.
Hắn nghiêng đầu nhìn Vu Chính Hải còn đang ngủ bên thành giường, không khỏi nhíu mày: "Đứng lên!"
Vu Chính Hải không trả lời.
Chư Hồng Cộng đứng lên, thoai mái duỗi người vươn vai rồi ngáp một cái. Thấy Vu Chính Hải vẫn không có động tĩnh, hắn gọi to: "Vu Chính Hải.”
Nhớ lại chuyện ngày hôm qua, Chư Hồng Cộng đột nhiên cảm thấy trước đó mình quá ngu. Lẽ ra nên lợi dụng việc này mà sai bảo đại sư huynh mới đúng, về điểm này đúng là nhị sư huynh cao tay hơn hẳn.
Chư Hồng Cộng hoạt động tay chân giãn gân giãn cốt rồi ngồi xuống đối mặt với Vu Chính Hải. “Mau đứng dậy, đi lấy nước rửa mặt cho ta."
Vụt! Vu Chính Hải đột ngột đứng dậy như cương thi.
Chư Hồng Cộng thấy vậy bèn thúc giục: "A? Sao huynh còn đứng đó thất thần! Vu Chính Hải -- "
Vu Chính Hải xoay người lại, giọng nói trầm ổn đầy uy áp: "Đệ gọi ta là gì?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!