Lát sau, hai người gặp được Chư Thiên Nguyên đang tiến tới.
“Nhi tử, mau đi tìm sư phụ của con đi, chúng ta trì hoãn quá lâu rồi. A, đại sư huynh của con lại cao lên rồi này, bộ dạng này không tệ, cuối cùng cũng có phong phạm của đại sư huynh rồi đó." Chư Thiên Nguyên trêu ghẹo nói.
Chư Hồng Cộng: “? ? ?"
Không xong, lão cha lại sắp gây hoạ cho mình gánh! Nhưng điều hắn không ngờ là --
Vu Chính Hải sống lưng thang tắp, không hề có vẻ tức giận mà chỉ thản nhiên chắp tay nói: "Chào bá phụ.”
"Đừng câu nệ như vậy! Hôm nay có rảnh không, ta dạy cho ngươi một loại đao pháp khác, tốt hơn cái chiêu Đại Huyền Thiên Chương kia của ngươi nhiều!”
Thiếu niên Vu Chính Hải rất thích thỉnh giáo khắp nơi, tìm người luận bàn, bát diệp Hoàng Thời Tiết và bát diệp Chư Thiên Nguyên đương nhiên là mục tiêu thỉnh giáo thường xuyên nhất của hắn.
Chư Thiên Nguyên nâng tay, một tia đao cương lơ lửng trong lòng bàn tay hắn.
Vu Chính Hải sang sảng cười một tiếng, tay phải nâng lên duỗi ra hai ngón tay. Một tia đao cương xuất hiện nhanh chóng xoay tròn.
Các ngón tay xoè ra, đao cương đột nhiên biến lớn. Vu Chính Hải hất tay, đao cương bắn thẳng lên trời toả ra kim quang chói mắt.
Ông -- Đao cương đột nhiên phân tách ra thành ngàn vạn đao cương toả quang mang chói lọi!
Bàn tay nắm lại, toàn bộ đao cương đều biến mất trong tích tắc, tựa như từ nãy đến giờ chưa từng xuất hiện.
Chư Thiên Nguyên đứng ngây ra như phỗng. " ... "
Vu Chính Hải thong dong nói: "Phù Sinh Vạn Nhận đúng là một đao kỹ không tệ ... Chỉ là khi thi triển quá mức cường điệu, từ một hoa vạn, làm phân tán uy lực của đao cương. Huống hồ gì đao cương quá nhiều cũng chỉ là có hoa mà không có quả, rất lãng phí cương khí. Nếu dùng đao cương này tạo thành đao trận chắc chắn sẽ có công hiệu phi thường. Chẳng hạn như -- "
Vu Chính Hải lại vươn ra hai ngón tay. Đao cương bắn ra, bàn tay xoè rộng, đao cương bay lên không trung rồi phân tách thành vạn tia đao cương.
Nhưng điểm khác biệt chính là vạn tia đao cương này lại hình thành một bát môn trận, đao cương tác động lẫn nhau khiến uy lực tăng lên gấp mấy lần!
Bàn tay nắm lại, đao cương tiêu tán.
Vu Chính Hải chắp tay saulưng hỏi: “Bá phụ, người thấy có được không?"
Chư Thiên Nguyên: “. .. "
Đao pháp này, trình độ vận dụng nguyên khí này, khả năng biến hoa đao cương này, lại thêm khí thế toàn thân ..
Đây chính là Vu Chính Hải?
Vu Chính Hải không chờ hắn trả lời, tiếp tục tiến về phía trước đi vào sân viện của sư phụ.
Chư Thiên Nguyen sung so đứng đo, noi khong nen lời. "Nhi tử ... "
"Cha lan đi nha --
Chu Hồng Cong lập tức cui đầu khom lưng đi theo Vu Chính Hải, luôn mồm nói chuyện. Chư Thiên Nguyên có thể nghe được mấy câu nịnh nọt lẫn gièm pha: “Đại sư huynh, huynh thật ngầu", "đao pháp cứt chó của Cổ Thánh Giáo" ...
Đây là con ruột của ta thật sao?
Nịnh nọt thì còn có thể hiểu được, nhưng nịnh nọt thì thôi đi, vì cớ gì còn phải giẫm đạp lão tử dưới chân chứ hả?
Đúng là cái đồ bạch nhãn lang mà!
Vào sân viện của sư phụ, Vu Chính Hải cung kính đi tới cửa, quỳ xuống rồi cất cao giọng nói: "Nghiệt đồ Vu Chính Hải bái kiến sư phụ."
Hắn dập đầu hành lễ rồi nói khẽ: "Đồ nhi ... trở về rồi."
Trong phòng, Lục Châu chậm rãi mở mắt, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hơi híp lại vì những tia nắng rực rỡ đang nhảy nhót bên ngoài.
Cảm giác như đã trải qua mấy đời.
Giong nhu lần trước ngồi trong luong đình tren Kim Đình Sơn để quan sát mặt trời lặn, rõ ràng chỉ mới ngủ có một chút mà như đã trôi qua thật lâu.