"Dưới vực sâu vô cùng hung hiểm, với bản lãnh của ngươi chỉ sợ có đi mà không có về."
Tư Vô Nhai cũng phụ hoạ:
“Bên dưới vực sâu là biển đen rộng không thấy bờ, lại có hung thú cao giai không hề yếu hơn Thừa Hoàng. Với tu vi bát diệp của Thiên Tâm sư tỷ cũng không thể làm gì được Thừa Hoàng. Nếu tuỳ tiện xuống đó thì chẳng khác nào là đi chịu chết.”
Mọi người đều gat đau. Con nguoi luon co bản nang so hai đoi với hắc ám
Vu Chính Hải nói: "Vậy theo ý kiến của đệ thì chúng ta nên làm thế nào?"
Ngu Thượng Nhung lưu lạc đến hồng liên địa giới, mọi người không có khả năng mặc kệ hắn.
Tư Vô Nhai đáp: "Đại sư huynh đừng gấp gáp, cỗ quan tài màu đỏ chính là một loại khí cụ vận chuyển, có thể dùng nó để vượt qua vực sâu ... Đệ đã phái người tìm lại phù văn màu đỏ của Khương Văn Hư, tin rằng có thể chế tạo lại một cỗ quan tài đỏ giống hệt như vậy."
"Thế thì rất tốt." Vu Chính Hải gật đầu.
Chiêu Nguyệt bước lên, khom người nói: "Đại sư huynh, Thần Đô vẫn cần huynh tới chưởng quản ... "
Nàng còn chưa nói xong, Vu Chính Hải đã lắc đầu nói: "Muội làm đi."
Chiêu Nguyệt: ". . ."
Giang Ái Kiếm lập tức phụ hoạ: “Ta ủng hộ việc này! Không ai quy định nữ nhân không được xưng đế."
Ngay cả tam hoàng tử Đại Viêm còn ủng hộ thì những người khác cũng chẳng có gì để nói. Hơn nữa Chiêu Nguyệt cũng là người trong hoàng thất, Thái hậu sẽ vui vẻ với việc này. Về phần văn võ bá quan thì hẳn là sẽ càng nguyện ý để Chiêu Nguyệt đăng cơ hơn.
Mọi người đều nở nụ cười.
"Nhưng mà ... " Chiêu Nguyệt bối rối.
"Không có nhưng nhị gì cả. Đừng từ chối. Ta chỉ có một điều muốn thỉnh cầu." Vu Chính Hải nói.
“Mời đại sư huynh cứ nói."
“Hãy đối xử tốt với các huynh đệ U Minh Giáo của ta."
Chiêu Nguyệt lập tức cười đáp: "Đại sư huynh cứ yên tâm, tại Đại Viêm này không ai dám ức hiếp bọn họ."
"Vậy thì ta yên tâm."
Có lẽ bọn họ cũng không ngờ, chỉ vài câu trò chuyện đơn giản này lại khiến một vị Nữ Đế truyền kỳ ra đời.
Đám người Hoa Trọng Dương thấy vậy, vừa định lên tiếng đã bị Vu Chính Hải đưa tay ngăn lại. "Ta biết rõ các ngươi muốn nói gì, nhưng tâm ý ta đã quyết, không cần phải khuyên nữa.”
Tứ đại hộ pháp đành khom người không nói gì thêm.
Lục Châu hài lòng gật đầu.
Vu Chính Hải có thể nhìn thông suốt những chuyện này, bỏ xuống gút mắc trong lòng là việc rất không dễ dàng, sau này việc tu hành của hắn sẽ càng thêm thuận lợi.
"Nếu không còn gì khác, tất cả lui xuống đi." Lục Châu mở miệng nói. Về sau việc tu luyện sẽ càng thêm quan trọng và cấp thiết.
Mọi người đều khom người hành lễ rồi rời đi.
Cửu châu đã định, muốn làm quan tài đỏ cần phải đợi một thời gian, Vu Chính Hải bỗng cảm thấy hơi nhàm chán.
Vừa ra khỏi viện, hắn bỗng gọi: "Tứ sư đệ."
"Đại sư huynh, huynh gọi đệ?" Minh Thế Nhân chạy tới.
“Nghe nói tu vi của đệ tiến bộ rất nhanh, vừa hay ta vừa mới khôi phục, cùng ta đi luyện đao một chút nào."
Minh Thế Nhân: ".
"Sao sắc mặt đệ kém như vậy?" Vu Chính Hải nghi hoặc hỏi.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!