Ngu Thượng Nhung cảm nhận được thái độ của Hạ Trường Thu thay đổi, bèn hỏi: "Ngươi đang sợ hãi?"
Nếu Thiên Liễu Quan không sợ Phi Tinh Trai thì sao Quán chủ Hạ Trường Thu lại có thể nói ra một lời trốn tránh trách nhiệm như vậy?
Kỷ Phong Hành và Vu Vu giật nảy mình. Bọn họ vừa từ bên ngoài đi vào, không ngờ lại nghe được Ngu Thượng Nhung vừa gặp Quán chủ đã nói ra lời nói kinh người.
“Quán chủ thứ tội, đại ca của đệ tử vừa đến đây, không hiểu quy củ của Thiên Liễu Quan, mong Quán chủ tha thứ!" Kỷ Phong Hành quỳ sụp xuống đất, toàn thân run lẩy bẩy.
Vu Vu cũng quỳ một gối xuống, mắt nhìn thẳng vào Quán chủ nói: "Đại ca ca là người tốt!"
Hạ Trường Thu không để ý đến hai người bọn họ, vẫn nhìn chằm chẳm vào Ngu Thượng Nhung. Một lúc sau, hắn thở dài một tiếng: "Người trẻ tuổi .. "
Hàng chân mày hắn nhíu lại, trên gương mặt lộ vẻ mỏi mệt, chậm rãi nói: "Người trẻ tuổi đúng là có tư cách để cuồng ngạo. Nhưng có rất nhiều chuyện không hề đơn giản như các ngươi nghĩ."
Vu Chính Hải hiếu kỳ hỏi: "Có gì phức tạp à?"
Hạ Trường Thu không trả lời thẳng câu hỏi mà hỏi ngược lại: "Các ngươi đến từ Cửu Trọng Điện?"
Không có lợi thì không giao dịch, không có lửa thì sao có khói. Thế gian này không có việc gì xảy ra mà không có nguyên do.
Vu Chính Hải bước lên một bước, nghênh đón ánh mắt của Hạ Trường Thu:
“Chúng ta đến từ đâu không quan trọng, ngươi là Quán chủ Thiên Liễu Quan thì cần hiểu rõ một đạo lý -- kẻ thù của kẻ thù, chính là bằng hữu."
Vu Chính Hải vừa nói xong, Hạ Trường Thu đạp đất phóng tới, đơn chưởng vươn ra đánh về phía Vu Chính Hải.
“Quán chủ!"
"Đại đại ca!"
Vu Chính Hải điểm nhẹ mũi chân, hai tay vẫn chắp sau lưng, toàn thân thẳng tắp lùi ra sau. Hai người cứ thế một chưởng một lùi, bay ra ngoài quảng trường.
Vu Chính Hải đáp xuống lô đỉnh giữa quảng trường, toàn thân nhẹ như yến.
Hạ Trường Thu giang rộng bàn tay, các ngón tay toả quang mang màu đỏ lập loè, mang theo khí tức ngũ hành thiên địa: "Thượng Thiện Như Thuỷ."
Các đệ tử nội mon và trưởng lão Thiên Liễu Quan ngẩng đầu nhìn lên. Vu Chính Hải cũng vươn bàn tay ra đón đỡ, nguyên khí rung động.
Ầm! Song chưởng va chạm!
Vu Chính Hải không hình thành chưởng ấn, chỉ dùng bàn tay để đỡ chưởng ấn của Hạ Trường Thu, khí lưu bắn ra đâm vào lô đỉnh.
Đám người bên dưới kinh ngạc hô lên: "Là Quán chủ!”
"Kẻ nào to gan như vậy, dám khiêu khích Quán chủ!" Đám trưởng lão chen chúc chạy tới nhìn nam tử khôi ngô kia đỡ chưởng ấn của Quán chủ bằng một tay, tư thái giao phong hoàn toàn cao hơn Quán chủ của bọn hắn một bậc.
Người này là ai?
Hạ Trường Thu kinh ngạc ngẩng đầu hỏi: "Vì sao ngươi không đánh ra chưởng ấn?"
Vu Chính Hải lạnh nhạt đáp: "Không cần."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!