Vu Chính Hải hạ xuống đất, lui lại năm bước, cánh tay tê rần. Hạ Trường Thu cũng hạ xuống đất, lui lại ba bước, tay cũng run lẩy bẩy.
Cuộc chiến kết thúc, cương khí tiêu tán. Hạ Trường Thu nhíu mày nhìn Vu Chính Hải. Cửu Trọng Điện từ khi nào xuất hiện cao thủ bậc này?
Đám đệ tử và các trưởng lão xung quanh vội vàng chạy tới quát to: "To gan, dám can đảm giễu võ giương oai ở Thiên Liễu Quan! Bắt hắn lại!"
Vụt! Đám đệ tử đồng loạt rút kiếm.
Hạ Trường Thu đưa tay lên ngăn lại, quát khẽ: "Lui xuống hết cho ta."
Đám người sửng sốt, sau đó hậm hực thu kiếm.
Lúc này Ngu Thượng Nhung đã đi đến giữa hai người, liếc nhìn Vu Chính Hải rồi nói: "Đại sư huynh, huynh lùi lại nhiều hơn đối thủ hai bước."
Vu Chính Hải đỏ mặt nói: "Không tính, không tính! Ta chưa dùng toàn lực, đánh lại nào!"
Hạ Trường Thu chột dạ rụt người lại ... Tên này thật mạnh!
Trên thực tế Vu Chính Hải không hề xuất ra toàn lực, không dùng đến cương khí, cang không động đến vũ khí. Chỉ là han đã hơi khinh thường Quán chủ Hạ Trường Thu.
"Vẫn nên để đệ ra tay thì hon ... " Ngu Thượng Nhung xoay người nhìn Hạ Trường Thu, tay phải vươn ra, miệng mỉm cười. "Mời."
Hạ Trường Thu lắc đầu nói: "Vừa rồi ra tay chỉ để dò xét sư thừa của hai vị, ta không có ác ý, không cần tiếp tục đánh nữa."
"Các hạ đã có kết quả chưa?" Ngu Thượng Nhung mỉm cười hỏi.
Hạ Trường Thu lại lắc đầu. “Tuy không biết hai vị là người phương nào, nhưng có thể chắc chắn hai vị không đến từ Cửu Trọng Điện."
“Ô?"
Lúc này Điền Bất Kỵ đứng quan sát bên cạnh cũng chắp tay nói: “Đấu pháp của Cửu Trọng Điện chú trọng tốc độ, ám sát, thủ đoạn quỷ dị khó lường. Vị bằng hữu này thủ đoạn cương mãnh như thuỷ triều sóng cả, tuyệt đối không phải là phong cách của Cửu Trọng Điện."
Hắn vừa dứt lời, hư ảnh Ngu Thượng Nhung chợt xuất hiện, vừa ra tay chính là Quy Khứ Lai Hề Nhập Tam Hồn.
Quán chủ Hạ Trường Thu đột nhiên cảm thấy đầu óc mông lung, tầm nhìn không rõ, trong lòng cả kinh, vội đạp mạnh chân lao thẳng lên trời, phất trần vẫy mạnh.
"Đạo Thường Vô Danh!"
Hồng cương nở rộ như tuyết bay đầy trời. Ba đạo thân ảnh vọt tới, một kiếm đánh bay phất trần, một kiếm trảm hư không, một kiếm đâm tới lồng ngực Hạ Trường Thu.
Hạ Trường Thu dùng hai ngón tay muốn kẹp lấy mũi kiếm. Âm! Không ngờ lưỡi kiếm đột nhiên xoay tròn như mũi khoan, Hạ Trường Thu đành buông tay bay vọt ra sau.
Ngu Thượng Nhung cũng lùi lại, trường kiếm huy động chém nát hồng cương bay tung toé khắp trời.