Cùng Kỳ to lớn khổng lồ như vậy lại sinh ra một con hung thú bé xíu khiến ai nấy đều khó có thể tin nổi.
Trông nó bé xíu chang khác nao một con cho con ... Luc Chau vừa vuốt râu vừa quan sát con chó con tiểu Cùng Kỳ, có hơi xấu hổ.
Tu hành giả trên không trung vừa mới nói chuyện lúc nãy, giờ đây chắp tay vui mừng nói: "Chúc mừng Cơ tiền bối thu được toạ kỵ Cùng Kỳ!"
Lục Châu ngẩng đầu nhìn người đó. "Ngươi biết về Cùng Kỳ nhiều không?”
"Bẩm cơ tiền bối, Cùng Kỳ không giống với các loài hung thú khác. Trong cổ tịch có ghi chép nó vốn là một trong tứ đại hung thú, tàn ác đến mức ngay cả mẫu thân của mình nó cũng có thể nuốt chửng. Vì thế nếu ngài không giết nó, con của nó sớm muộn gì cũng sẽ làm như thế. Cùng Kỳ có trí tuệ, vì để phòng ngừa bị chính con mình ăn thịt, Cùng Kỳ thường sẽ không sinh con. Chỉ là không ngờ con Cùng Kỳ này lại sinh ra một tiểu Cùng Kỳ."
Mọi người nghe vậy đều đồng loạt chắp tay nói: "Chúc mừng Cơ tiền bối."
Lục Châu gật đầu nhìn người vừa nói chuyện. "Ngươi rất không tệ."
"Đa tạ Cơ tiền bối khích lệ. Ta luôn ngưỡng mộ Ma Thiên Các, không biết có thể ... gia nhập hay không?"
Mọi người đều quay đầu nhìn về phía hắn.
Lục Châu đáp: "Lão phu từ xưa đến nay đều coi trọng người tài, nếu ngươi đã có ý tưởng như vậy thì gia nhập vào phân đà U Minh Giáo ở thành Dự Châu đi, ta bổ nhiệm ngươi làm chức đà chủ. Ngươi có nguyện ý không?"
Người nọ vừa nghe vậy, trên mặt tràn đầy kinh hỉ, vội vàng khom người nói: “Đa tạ Cơ tiền bối!"
Lúc này, tiểu Cùng Kỳ run run rẩy rẩy bước đi trên thi thể đã cháy đen, đôi cánh khẽ động. Vù! Tiểu Cùng Kỳ nhảy xuống.
Phịch! Nó té xuống đất lăn mấy vòng rồi ẩng ẩng cố đứng dậy.
Lục Châu nhíu mày nhìn nó. Thật là bó tay, một giây trước còn cảm thấy mình đã lấy được một con toạ kỵ mạnh mẽ nhất, một giây sau lại thấy nó yếu đến cặn bã.
Lục Châu liếc nhìn giao diện Hệ thống, quả nhiên trong danh sách toạ kỵ có Cùng Kỳ. Điều này có nghĩa là tiểu Cùng Kỳ đã trở thành toạ kỵ của hắn.
Tiểu Cùng Kỳ không bị thất bại nho nhỏ vừa rồi đánh bại, nó gian nan bò dậy đi đến ben chân Lục Châu --
"Ảng ẳng ẳng ... " Nó dựng đuôi lên sủa mấy tiếng với Bệ Ngạn, trông mặt có vẻ rất dữ dắn.
Lục Châu hoàn toàn cạn lời.
Bệ Ngạn vừa nhe răng nanh, tiểu Cùng Kỳ lập tức rên ư ử, đầu cúi thấp xuống
đất.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!