Xương cổ đứt đoạn. Hắn ngoeo đầu không còn khí tức.
Mọi người tuy đều cảm thấy rất hả giận nhưng không ai dám lên tiếng. Cho dù cảnh tượng vừa rồi không có quang mang bay múa, không có cương khí bạo phát, nhưng lại khiến bọn họ cảm thấy càng đáng sợ hơn.
Nhớ lại cuộc đối thoại vừa rồi, trong lòng bọn họ đều ghi nhớ thật kỹ một điều: đừng bao giờ uy hiếp cao thủ.
[Ting - đánh giết một mục tiêu, thu hoạch được 1.500 điểm công đức, địa giới khen thưởng thêm 1.000 điểm.]
Hai người cộng lại là năm ngàn điểm công đức, nhẹ nhõm hơn hẳn khi giết Cùng Kỳ. Lục Châu còn đang sầu muộn vì thiếu điểm mà hai tên này lại cứ lao đầu vào chỗ chết, không giết bọn hắn, Lục Châu sao xứng đáng với cái danh Cơ lão ma?
Mọi người vẫn còn im lặng không nói nên lời. Lục Châu không để ý tới hai thi thể mà quay sang hỏi Nam Cung Vệ và Phong Nhất Chỉ: “Vì sao hai người các ngươi lại tới Dự Châu?"
Nam Cung Vệ lúc này mới tỉnh táo lại, lau đi mồ hôi lạnh trên trán, lắp bắp nói: "Bẩm Cơ ... Cơ tiền bối ... "
"Đừng căng thẳng. Lão phu vốn là người nhân từ."
". .. " Nam Cung Vệ đành nuốt nước miếng đáp: "Chúng ta biết hung thú tấn công thành trì của nhân loại nên có ý định đi ra ngoài lịch luyện."
"Trưởng lão Sở Nam có nói Cơ tiền bối muốn truyền đạo cửu diệp ... mấy người bọn ta sao có thể không đến." Phong Nhất Chỉ thành thật nói.
Bọn hắn kẹt lại ở bát diệp quá lâu rồi, nếu có thể tìm được phương pháp tấn thăng cửu diệp thì còn gì tốt hơn.
Đám tu hành giả trên không trung nghe vậy cũng cực kỳ vui mừng. Trước đó chỉ là tin đồn, hiện tại được nghe tin tức xác thực, bọn họ đương nhiên mừng rỡ không thôi. Dù bây giờ chưa phải bát diệp nhưng chắc chắn sau này cũng phải dùng đến, thế là ai nấy đều khom người hành lễ:
“Lòng dạ Cơ tiền bối quảng đại biết bao, là tấm gương của tất cả mọi người!"
Chuyện trước mắt đã giải quyết xong, Lục Châu vuốt râu gật đầu, quay sang nói với Bệ Ngạn. "Về Ma Thiên Các."
Mọi người lại cung kính khom người: "Cung tiễn Cơ tiền bối!"
Lục Châu nhảy lên lưng Bệ Ngạn bay vút lên không trung. Nhìn xuống tiểu Cùng Kỳ đang ngồi bên chân mình, hắn thở dài một tiếng.
Vừa bay lên, Lục Châu nhìn thấy bách tính trong thành đang đổ xô ra đường ngẩng đầu nhìn lên, nhưng có lẽ do dáng vẻ Bệ Ngạn quá mức hung tàn nên dân chúng đều cho nó là hung thú, ai nấy đều bỏ chạy tứ tán trốn vào trong nhà.
Lục Châu bèn lấy Thẻ Nguy Trang ra bóp nát. Pháp thân cửu diệp lập tức xuất hiện sừng sững giữa trời, chín mảnh liên diệp toả ra kim quang rực rỡ đến loá mắt chiếu rọi toàn thành.
Các tu hành giả lập tức khom người lễ bái.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!