Tay trái Lục Châu nâng lên, Vị Danh Kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay. Quy Nguyên Kiếm Quyết, Kiếm Ý Vô Ngân!
Lục Châu vung kiếm chém mạnh một đường, hàn mang hiện lên.
Ngay khi chưởng ấn vỡ vụn, đạo kiếm ý đã chém ra ngoài. Kiếm ý có hình lưỡi liềm, chém xuyên qua Nghiệp Hoa, xuyên qua Thiên Toa, vẫn không dừng lại mà tiếp tục bay về phía trước chém mấy chục gốc đại thụ chọc trời, cuối cùng chém xuống đất tạo thành một vệt kiếm hẹp dài.
Một kiếm qua đi, hai bên đồng thời lui lại.
Lục Châu cầm Vị Danh Kiếm bang tay trái, tay phải khe vuốt râu nhìn Thiên Toa đang lơ lửng trên không trung.
Răng rắc --
Thiên Toa đột nhiên nứt toác ra một đường dài.
Pháp Không kinh ngạc thốt lên: "Ngươi phá được phòng ngự của Thiên Toa?"
Nhìn thấy vết nứt kia, Lục Châu lập tức hiểu rõ, trận chiến này hắn thắng.
“Vạn vật trên thế gian đều có thể phá."
Thì ra vật này tên là Thiên Toa. Nghe được cái tên này Lục Châu lại nhớ tới cỗ quan tài khí cụ vận chuyển. Trên cỗ quan tài chỉ có một ít đường vân màu đỏ, còn trên thân Thiên Toa chỗ nào cũng đều có màu đỏ rực.
Răng rắc --
Thiên Toa hoàn toàn nứt ra làm đôi, từ trên không trung rơi xuống đất.
Nghiệp Hoả dập tắt. Pháp Không đang nằm ngang cũng đứng dậy.
Hắn có cái đầu trơn bóng, trên thân mặc cà sa màu đỏ, mày rậm, hai tay chắp lại, giữa vầng trán hắn tràn ngập sát ý, trong mắt lấp loé hàn mang.
Pháp Không quan sát cảnh tượng non sông nước biếc xung quanh, hai tay giang rộng ra rồi hít vào một hơi thật sâu như thể không khí nơi này khiến hắn vô cùng say mê.
Sau đó hai tay hắn lại chắp trước ngực. "A di đà phật ... "
Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lục Châu, trầm giọng nói: "Buông bỏ đồ đao, lập tức thành phật. Ngươi không xuống địa ngục thì ai xuống?"
Lục Châu đáp thản nhiên như không: "Pháp Không, Giới luật đường, Huyết Dương Tự ... lão phu đã nhớ kỹ."
"Thiên Toa chẳng qua chỉ là bước khởi động ... Nhưng ngươi là người đầu tiên bức lão nạp phải dùng toàn lực ứng phó."
Hai tay Pháp Không tạo thành thủ thế, Nghiệp Hoa lại xuất hiện. Cương khí trên người hắn bốc cháy rừng rực, vốn cương khí có màu đỏ bỗng biến thành màu ngọn lửa, hẳn đây chính là năng lực mới của cửu diệp.
Lục Châu tiếp tục vuốt râu, hờ hững nói: "Ếch ngồi đáy giếng."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!