Kỷ Phong Hành thực sự chịu không nổi nữa rồi, hắn vứt luôn cả đao và kiếm trên tay rồi nói: "Hai vị tiền bối, rốt cuộc thì ta thích hợp dùng đao pháp hay là kiếm pháp đây?"
"Đao pháp!"
"Kiếm pháp!"
Kỷ Phong Hành: ".
Ngay khi bọn họ lại sắp tiếp tục tranh cãi về ưu điểm khuyết điểm của kiếm pháp và đao pháp, trên bầu trời xa xăm đột nhiên xuất hiện một chiếc phi liễn cực đại từ từ bay tới.
Chiếc phi liễn dai đen tram met, bề ngang rong may chuc met, toan thân phủ một màu nâu gỗ. Quanh phi liễn có mấy chục tu hành giả bay theo bảo vệ. Trên đỉnh phi liễn có một lá cờ bay phấp phới, trên cờ viết rõ ràng ba chữ cực kỳ bắt mắt -- Phi Tinh Trai.
Vu Vu nhìn thấy ba chữ này, vội vàng nói: “Đại ca ca, người của Phi Tinh Trai đến rồi!"
Ngu Thượng Nhung và Vu Chính Hải quay đầu nhìn về phía chiếc phi liễn, khẽ cười một tiếng.
"Oẳn tù tì đi, bên thắng được ưu tiên, đệ thấy thế nào?"
"Rất hợp ý ta." Ngu Thượng Nhung lạnh nhạt đáp.
Vu Vu và Kỷ Phong Hành ngơ ngác nhìn hai người. Thời khắc khẩn cấp mà hai người này còn có thể chơi oắn tù tì, thật phục lăn bọn họ.
Ngu Thượng Nhung và Vu Chính Hải oần tù tì ba lần, kết quả Ngu Thượng Nhung thắng. Hắn lạnh nhạt mỉm cười: "Đã nhường."
Vu Chính Hải đành phải chắp tay nói: "Ta là huynh trưởng, đương nhiên phải nhường nhịn."
Ngu Thượng Nhung thắng, trong lòng âm thầm đắc ý nên không thèm so đo đấu khẩu với Vu Chính Hải. Lần này han còn thấy vui vẻ hơn lần hai người đại chiến ở Vân Chiếu lâm địa.
Trên mặt Vu Vu và Kỷ Phong Hành tràn đầy vẻ mờ mịt.
Từ khi Vu Chính Hải đến đây, huynh đệ hai người thường xuyên luận đạo luận bàn trong lương đình, nhưng chỉ động khẩu chứ không động thủ. Một người là cao thủ kiếm đạo, một người là cao thủ đao pháp. Dần dà không có gì để tranh, hai người bèn lôi việc học tập của Kỷ Phong Hành ra để so, bắt hắn học hết kiếm pháp đến đao pháp để bình phán.
Rốt cuộc không biết hai người này là kẻ thù hay là đồng môn nữa!
Phi liễn cực đại cham rai bay toi Thiên Liễu Quan.
Cùng lúc đó, đại trưởng lão Điền Bất Kỵ đã dẫn theo mấy chục đệ tử lăng không đứng chờ. Thấy phi liễn đã đến, đám người hành lễ:
"Không biết vị tiền bối nào của Phi Tinh Trai giá lâm, không tiếp đón từ xa, thất lễ, thất lễ."
Đứng bên cạnh bánh lái là một lão giả sáu mươi tuổi lưng hơi còng, mái tóc xám trắng, thân hình không cao.
Điền Bất Ky lên tiếng chao hỏi: "Thì ra là Lương trưởng lão."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!