"Cái chết của bọn hắn không liên quan gì đến Thiên Liễu Quan chúng ta." Điền Bất Kỵ đáp.
"Còn dám xảo biện!" Lương Tự Đạo phất tay.
Từ trong đám đệ tử sau lưng có hai người bước ra điều động pháp thân, một tòa pháp thân hồng liên bát diệp và một tòa pháp thân hồng liên thất diệp sáng lên rồi tiêu tán.
Đám người Điền Bất Ky nhíu mày.
"Ta không phải Lỗ Tùng, cũng không phải Huyền Minh ... Đều là người thông minh, cần gì phải nóng vòng nói vèo." Lương Tự Đạo thẳng thắn nói.
"Phi Tinh Trai quyết tâm muốn gây hấn với Thiên Liễu Quan?"
"Phải đó thì sao?"
Thật ra Điền Bất Ky đã biết từ lâu chuyện này sẽ xảy ra. Các đại thế lực quật khởi, có cá lớn nào không đớp cá bé đâu? Cho dù không xảy ra chuyện của Vu Vu, chuyện của Lỗ Tùng hay Huyền Minh thì việc này cũng sẽ diễn ra không sớm thì muộn.
Điều duy nhất Điền Bất Ky không nghĩ tới chính là Phi Tinh Trai lại phái Lương Tự Đạo đến. Người này làm việc như lôi đình không hề nể tình, đi thẳng vào vấn đề. Điều này cũng có nghĩa là, kẻ đến không thiện.
Đúng lúc này, Ngu Thượng Nhung điểm nhẹ mũi chân bước qua lan can, thân ảnh như chim én nhẹ nhàng bay lên không trung.
"Thật xin lỗi, xin cho ta nói một câu." Ngu Thượng Nhung khiêm tốn lễ phép
nói.
Vu Vu và Kỷ Phong Hành càng thêm ngơ ngác. Đã đến lúc này rồi mà còn nói chuyện với địch nhân bằng thái độ như vậy?
Thế nhưng Lương Tự Đạo chẳng thèm nhìn đến Ngu Thượng Nhung, chỉ khẽ phẩy tay. Tên cao thủ thất diệp ban nãy lập tức lao xuống.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!