Tu hành giả bát diệp Vân Hoán răm rắp nghe lời, có thể thấy Lương Tự Đạo có tu vi cực cao.
Thân ảnh Ngu Thượng Nhung đột ngột xuất hiện, một kiếm chém xuống. Vân Hoán cả kinh, vội vàng lùi về sau kéo dài khoảng cách.
Ngu Thượng Nhung mỉm cười: "Không tệ."
Vu Chính Hải lại lắc đầu: "Nhị sư đệ, thức đầu tiên đã thất bại."
"Bây giờ nói bại thì còn quá sớm."
"Đệ đừng khinh địch, cẩn thận lão già này cố ý ẩn giấu tu vi, đột nhiên bộc phát tu vi cửu diệp đánh cho đệ trở tay không kịp thì toi." Vu Chính Hải trêu ghẹo nói.
Ngu Thượng Nhung biết rõ đại sư huynh đang nói đùa, nhưng lời này cũng rất có lý. Nếu thật sự có cửu diệp đến, vậy Ngu Thượng Nhung chỉ có thể ... học theo lão tứ.
Thân ảnh Ngu Thượng Nhung lại biến mất, một khắc sau đã xuất hiện trước mặt Vân Hoán, đâm ra mấy đạo kiếm ảnh không có kiếm cương!
Đám người quan sát trận chiến đều nghi hoặc khó hiểu. Vân Hoán cảm thấy đối thủ đang vũ nhục mình, lập tức đánh ra mấy đạo chưởng ấn.
Ngu Thượng Nhung tung người lượn một vòng, chân đạp hư không linh động né tránh. Kỷ Phong Hành tán thưởng: "Thân pháp thật nhanh."
Điền Bất Ky nghi hoặc hỏi: "Vì sao hắn không sử dụng cương khí? Hay là cố
ý?"
Ngu Thượng Nhung phát huy tốc độ cực hạn vô cùng tinh tế, chưởng ấn đầy trời bị thân pháp tinh diệu của Ngu Thượng Nhung hoàn toàn khắc chế.
Kiếm Ý Vô Ngân! Trường Sinh Kiếm phát ra hồng quang chém về phía pháp thân Van Hoan.
"Ta đang chờ ngươi làm thế đấy! Khai!" Pháp thân hồng liên bộc phát ra nguyên khí như sóng cả càn quét về phía Ngu Thượng Nhung. Hắn cho là Ngu Thượng Nhung sẽ lùi lại và đình chỉ huy kiếm, nhưng hắn vốn chẳng hề hiểu rõ đối thủ của mình chút nào.
Kiếm Ma xuất thủ, nào có chuyện lui về sau? Kiếm ra khỏi vỏ, chỉ tiến không
lùi!
Trường Sinh Kiếm rời tay Ngu Thượng Nhung, kiếm vẫn chém thẳng tới, Ngu Thượng Nhung nâng hai tay đón đỡ, lăng không lộn về sau rồi ưu nhã ổn định thân hình.
Trường Sinh Kiếm chém pháp thân hồng liên rồi lượn tròn mấy vòng mới bay về tay Ngu Thượng Nhung.
Vân Hoán trừng to mắt nhìn pháp thân của mình. Đối phương không sử dụng cương khí nên vết chém không quá nặng, không gây nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đối với một cao thủ mà nói thì đây hoàn toàn là hành vi sỉ nhục hắn.
Khi hắn vừa định xông lên lần nữa, Lương Tự Đạo chợt lên tiếng. "Vân Hoán."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!