"Chẳng trách ... đồ hèn hạ ... " Lương Tự Đạo không còn khí lực mắng chửi, hắn chậm rãi rơi xuống, trong mắt tràn ngập hận thù và không cam lòng. "Diệp trưởng lão nhất định sẽ báo thù cho ta."
Ngu Thượng Nhung nhìn Lương Tự Đạo. "Diệp Chân?"
"Ngươi sợ rồi à?" Ánh mắt Lương Tự Đạo dần mất đi tiêu cự.
Ngu Thượng Nhung khẽ lắc đầu. “Đáng tiếc, ngươi không cách nào gặp được gia sư."
" ... Ngươi có ý gì?"
"Gia sư ra tay, Diệp Chân tất chết." Ngu Thượng Nhung bình tĩnh đáp lời hắn.
Khí huyết trong ngực Lương Tự Đạo cuồn cuộn dâng lên, hắn lại phun ra một búng máu, nguyên khí tiêu tán, toàn thân rơi thẳng xuống đất.
Bích Ngọc Đao của Vu Chính Hải đột nhiên lao ra.
Một chiêu Quân Lâm Thiên Hạ như tràng giang đại hải cuốn tới, uy lực vượt xa Huyền Thiên Tinh Mang. Đao cương như biển cả phô thiên cái địa càn quét Lương Tự Đạo và toàn bộ đám đệ tử Phi Tinh Trai, chỉ trong phút chốc đến bã vụn cũng không còn.
Đám người Thiên Liễu Quan há hốc mồm miệng đắng lưỡi khô nhìn cảnh này, không cách nào ngậm miệng lại.
Vu Chính Hải rất hài lòng với kiệt tác của mình. "Nhị sư đệ, đệ từng nói nếu không chém nát thi thể bọn hắn thì sẽ bại lộ vị trí của chúng ta. Đệ đã thắng Lương Tự Đạo, ta thuận tay giải quyết bọn hắn, đệ sẽ không tức giận chứ?" Vu Chính Hải nói.
Không đợi Ngu Thượng Nhung đáp lời, Kỷ Phong Hành đã đau khổ nói:
“Chém nát hay không có gì khác biệt đâu? Phi liễn to như vậy đã chạy đến đây, người của Phi Tinh Trai sao có thể không biết?"
"Không sao." Vu Chính Hải thản nhiên nói. "Nếu các ngươi sợ hãi thì chạy trốn là được."
Ngu Thượng Nhung không để ý đến hành vi khoe khoang của Vu Chính Hải mà cúi đầu nhìn Trường Sinh Kiếm.
Phù chỉ Nghiệp Hoa mà Lương Tự Đạo thi triển đã thiêu đốt đám hồng sắc phù văn khắc trên thân Trường Sinh Kiếm ... mà một trong những tác dụng quan trọng nhất của hồng sắc phù văn chính là hấp thu sinh mệnh lực. Đây chính là chỗ dựa của một người Quân Tử Quốc như Ngu Thượng Nhung.
Nếu lần đó sư phụ không tặng cho hắn một viên Tăng Thọ Đan thì có lẽ đại nạn của Ngu Thượng Nhung đã đến, bây giờ cũng đã trở thành một nắm đất vàng.
Không có hồng sắc phù văn, Ngu Thượng Nhung không thể tiếp tục hấp thu sinh mệnh lực.
Vu Chính Hải cũng nhìn về phía Trường Sinh Kiếm, nụ cười trên mặt biến mất. Ngu Thượng Nhung lại thản nhiên như không bay về phía lương đình.
“Phù chỉ Nghiệp Hoả không đơn giản." Ngu Thượng Nhung nói.
Vu Chính Hải cũng gật đầu thừa nhận. "Không có hồng sắc phù văn, tuổi thọ của đệ ... " Hắn biết Ngu Thượng Nhung đã phục dụng Tăng Thọ Đan, nhưng đan dược này chỉ cung cấp có hai trăm năm thọ mệnh mà thôi.
Ngu Thượng Nhung bình tĩnh nói: "Vậy thì ta tấn thăng cửu diệp ... "
Hắn không biết đột phá cửu diệp sẽ được tăng bao nhiêu năm thọ mệnh, nhưng trực giác nói cho hắn biết, tấn thăng cửu diệp càng khó, tuổi thọ đạt được càng cao.