Vừa xoay người rời đi, Minh Thế Nhân đột ngột quay đầu trở lại, nở nụ cười nịnh nọt: "Sư phụ, đồ nhi có thể mượn ngựa Cát Lượng bay đến đó không?"
Lục Châu vừa định gat đầu gọi ngựa Cát Lượng tới thì từ bên ngoài Đông Các, Tiểu Cùng Kỳ đột nhiên đập cánh phành phạch bay tới, ôm chặt chân Minh Thế Nhân.
“Gâu gâu gâu ... "
"Tránh ra coi!" Minh Thế Nhân nhấc chân muốn giũ nó ra, nhưng hai chân của Tiểu Cùng Kỳ ôm rất chặt.
Lục Châu nhìn thoáng qua Tiểu Cùng Kỳ, không ngờ mới có vài ngày mà thân hình nó đã to bằng con hổ, bộ lông của nó đã dày hơn, cánh cũng to lên như cánh đại bàng. Dường như khả năng thích ứng với hoàn cảnh của dã thú mạnh hơn con người rất nhiều.
"Đồ bám đuôi này! Sư phụ, hay là để đồ nhi chém cho nó một nhát!" Minh Thế Nhân bực tức nói.
Gâu gâu gâu --
Tiểu Cùng Kỳ sủa lên ba tiếng rồi chắp tay với Minh Thế Nhân, sau đó rướn lưng lên. Minh Thế Nhân đặt mông ngồi lên lưng nó.
Phạch phạch -- Tiểu Cùng Kỳ vỗ cánh bay lên!
Minh Thế Nhân vừa tò mò vừa kinh ngạc. Lục Châu nhìn Tiểu Cùng Kỳ, rốt cuộc cũng hiểu ý của nó. "Ngươi cũng muốn đi?"
Gâu!
"Vậy thì đi đi."
Gâu gâu!
Minh Thế Nhân hoàn toàn không được phản bác, Tiểu Cùng Kỳ cõng Minh Thế Nhân bay lên không trung.
“Ê ê ê ... " Minh Thế Nhân cảm thấy Tiểu Cùng Kỳ lắc lư xóc nảy đến cực điểm, hắn hoa mắt chóng mặt sắp nôn, đành phải chủ động điều động nguyên khí trợ giúp Tiểu Cùng Kỳ phi hành cho ổn định.
Tiểu Cùng Kỳ bay ra khỏi Kim Đình Sơn, nó hưng phấn vẫy đuôi vỗ cánh, nhưng có lẽ đay là lần đầu phi hành của nó nên nghé con mới đẻ không sợ cọp từ từ lao xuống đất.
"Có lộn không vậy? Rốt cuộc là mày cõng tao hay tao cõng mày vậy hả ?! " Minh Thế Nhân đành tăng cường vận chuyển nguyên khí, tạo thành vòng bình chướng bọc lấy hai người.
Gâu --
Tiểu Cùng Kỳ nhanh chóng bay vọt lên, vừa phi hành vừa khoe khoang tốc độ của mình thật nhanh.
Minh Thế Nhân trợn tròn mắt: “Cút đi, còn không nhanh bằng tao tự mình bay!"
Gâu gâu gâu gâu gâu!
Thấy hắn muốn đạp không bay lên, Tiểu Cùng Kỳ vội vàng đập cánh mạnh hơn hẳn, tuy rằng về phương diện tốc độ vẫn kém xa Cát Lượng nhưng miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận.
Minh Thế Nhân đưa tay lên vỗ trán: "Sợ mày rồi!"
Một người một chó cứ thế vừa không ngừng cãi nhau vừa bay đến Tam tông.
Cùng lúc đó.
Tại thánh địa Tam tông, Nam Cung Vệ đã tấn thăng đến thời khắc mấu chốt.
"Các đệ tử cảnh giác cao độ, tuần tra bốn phía."
Tám mảnh liên diệp xoay tròn với tốc độ cực nhanh, một thanh âm thanh thuý bỗng vang lên. Soạt --
Nam Cung Vệ kinh hỉ nói: "Chiêu thức khai diệp của Cơ tiền bối quả nhiên dùng rất tốt!"
Đúng lúc này, bên ngoài bình chướng đột nhiên xuất hiện một toà pháp thân hồng liên cửu diệp.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!