"Tiến độ nghiên cứu Thiên Toa thế nào rồi?" Lục Châu hỏi.
"Hồi sư phụ, hiện tại chỉ có thể nghĩ biện pháp chữa trị Thiên Toa, chúng ta chưa đủ năng lực chế tạo ra nó. Huống hồ tu vi của đồ nhi ... "
Nói tới đây, Tư Vô Nhai cũng thấy hơi xấu hổ. Tại Ma Thiên Các mà chỉ có tu vi thất diệp, thậm chí còn không trùng tu khiến hắn cảm thấy rất mất mặt.
"Không sao." Lục Châu biết loại đồ vật này phải tốn rất nhiều thời gian và sức lực để nghiên cứu mới ra thành quả.
“Sư phụ, đồ nhi có hai việc cần báo cáo."
"Nói đi."
"Hom qua nguoi cua Bong Lai Mon da tro ve Bong Lai dao. Giang Ai Kiem từ Lương Châu trở về, luc đi ngang Ma Thiên Các đã ghé qua trả Ma Kiếm lại cho người.”
Tư Vô Nhai loi từ trong goc phong ra thanh Ma Kiem dang len cho Lục Châu. “Thanh kiếm này luôn xao động bất an, Giang Ái Kiếm không khống chế được nó nên đành đứt ruột đứt gan trả lại cho người."
Lục Châu nhìn thanh Ma Kiếm. "Vật này đến từ Kiếm Khư lăng mộ, là thanh Ma Kiếm bảo vệ thiên tài kiếm đạo Cung Nguyên Đô. Giang Ái Kiếm yêu kiếm như mạng, sao có thể cam lòng trả lại?"
“Có lẽ thanh Ma Kiếm này có gì đó quỷ dị." Tư Vô Nhai đáp.
"Nói chuyện thứ hai."
"Hôm trước Chư Thiên Nguyên đã trở về Cổ Thánh Giáo. Ngày hôm qua ông ta gửi phi thư nói là hai ngày sau sẽ quay lại viếng thăm Ma Thiên Các." Tư Vô Nhai nói.
Lục Châu vuốt râu gật đầu: "Cổ Thánh Giáo đã không còn nội loạn, hắn không muốn rời xa nhi tử, mặc kệ hắn đi."
Tư Vô Nhai cũng cười không nói.
Về đến Đông Các.
Lục Châu nhìn thanh Ma Kiếm nam trên bàn, thầm nghĩ gia hoa Giang Ái Kiếm không nói ro nguyen nhân trả lại. Một người yêu kiếm như hắn mà lại từ bỏ Ma Kiếm thì hoac là thanh kiếm này rất rác rưởi, hoặc là nó mang lại phiền toái cực lớn.
Lục Châu nâng tay, nguyên khí thành cương rơi vào Ma Kiếm, thanh kiếm lập tức ông ông rung động. Lục Châu chú ý thấy trên thân kiếm có một vết chém nông.
"Giang Ái Kiếm đã từng chém nó?" Lục Châu âm thầm kinh ngạc.
Về đến Đông Các.
Lục Châu nhìn thanh Ma Kiếm nằm trên bàn, thầm nghĩ gia hoa Giang Ái Kiếm không nói rõ nguyên nhân trả lại. Một người yêu kiếm như hắn mà lại từ bỏ Ma Kiếm thì hoặc là thanh kiếm này rất rác rưởi, hoặc là nó mang lại phiền toái cực lớn.
Lục Châu nâng tay, nguyên khí thành cương rơi vào Ma Kiếm, thanh kiếm lập tức ông ông rung động. Lục Châu chú ý thấy trên thân kiếm có một vết chém nông.
"Giang Ái Kiếm đã từng chém nó?" Lục Châu âm thầm kinh ngạc.
Ông --
Ma Kiếm đột nhiên mất khống chế bay lên không trung, công kích về phía Lục Châu.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!