Ngu Thượng Nhung liếc nhìn chiếc túi không nói gì.
Vu Chính Hải lại nói tiếp: "Sư phụ còn ban thưởng cho ta vũ khí hoang cấp Bích Ngọc Đao, nếu ta đột phá cửu diệp thì nhất định có thể mang đệ trở về Đại Viêm an toàn."
Hai câu này của Vu Chính Hải rõ ràng là có ý khoe khoang.
Thấy Ngu Thượng Nhung không nói chuyện, Vu Chính Hải bắt đầu cảm thấy mình đùa hơi quá, dù sao nhị sư đệ tuổi thọ ngắn ngủi, nay lại trảm kim liên, hắn chịu khổ cũng không ít hơn mình. Sư phụ thiên vị mình hẳn là trong lòng nhị sư đệ cũng không mấy dễ chịu.
"Nếu đệ muốn, ta tặng Xích Diêu Chi Tâm cho đệ." Vu Chính Hải hào sảng nói.
"Không cần." Ngu Thượng Nhung bình tĩnh nói. "Nếu không có vật này thì làm sao đại sư huynh đột phá cửu diệp? Ta không cần mượn nhờ ngoại lực cũng có thể đạt tới cửu diệp."
Hàm ý là, sư phụ cho huynh tức là chê huynh yếu!
Vu Chính Hải: " ... "
Khi hai người đang trò chuyện, Vu Vu bỗng nhảy ra khỏi lương đình, chỉ tay về phía chân trời: "Đại ca ca, mau nhìn kìa ... "
Từ đằng xa có một người đang cưỡi bạch hạc lướt tới. Kỷ Phong Hành vừa thấy mặt người này đã kinh hai hô lên: "Đại ca đi mau, đó là Chúc Huyền của Cửu Trọng Điện!”
Vu Chính Hải đạp không bước ra khỏi lương đình. "Tên Chúc Huyền này là ai?"
Kỷ Phong Hành gấp gáp bay tới kéo hai người. "Không kịp giải thích ... đi mau!"
Nhưng bạch hạc đã bay vọt tới trước lương đình với tốc độ như gió. Ngồi trên lưng bạch hạc là một lão nhân tuổi trạc bảy mươi, hai mắt có thần, trong tay cầm một hộp gấm vuông màu đen.
“Hạ Trường Thu đâu?"