Tư Vô Nhai đap: "Tu hành gia Đại Viêm từng có kinh nghiệm thám hiểm Vô Tận Hải, hung thu trong đo cường đại dị thường nhưng không dễ dàng rời khỏi hải vực, cũng sẽ không nhảy lên không trung quá cao. Vì thế chúng ta chỉ cần gia tăng khả năng bay cao của nó để tránh đi hung thú. Trận văn trên thân thuyền chính là trận pháp giúp nó bay cao, nhưng khuyết điểm là khi đến một độ cao nhất định, nguyên khí sẽ giảm đi đột ngột, thậm chí là biến mất, gây bất lợi cho tu hành giả điều khiển nó."
Chư Thiên Nguyên nghi hoặc hỏi: "Vậy là không dùng được?"
“Cũng không hẳn. Tuy là tốc độ và lực phòng ngự của nó kém Thiên Toa nhưng có thể cho được đong người hơn Thiên Toa, chiếc thuyền này có thể chở được khoảng năm người." Tư Vô Nhai nói.
Lục Châu nhìn sang Chu Thiên Nguyen. "Lạc Thoi Âm từng đen Cổ Thánh Giáo, ngươi có biết bây giờ nàng ta đang ở đâu không?"
Rất có thể Lạc Thời Âm vẫn chưa chết. Càng có khả năng nàng ta đã sử dụng chiếc thuyền này để bay đi bay lại giữa hai thế giới.
Chư Thiên Nguyên lắc đầu thở dài: "Chuyện này ta không biết, Thánh chủ trước đây có quen biết nang ta, về sau nữ tử nay biến mat không thấy nữa. Sau khi ta kế thừa vị trí Giáo chủ mới biết tới bản bút ký và chiếc thuyền hỏng này."
Đám người lộ vẻ tiếc nuối.
Tư Vô Nhai rốt cuộc cũng kiểm tra xong. "Sư phụ, Không Liễn cỡ nhỏ này có thể sử dụng bình thường, nhưng lực phòng ngự khá thấp."
Lục Châu gật đầu. "Ngươi gọi lão tứ đến Đông Các, vi sư có việc phân phó."
"Đồ nhi tuân mệnh." Tư Vô Nhai xoay người rời đi.
Lục Châu lại dặn dò: "Bảo vệ Không Liễn cho tốt, không cho bất kỳ kẻ nào đến gần. Người chống lại lập tức trục xuất khỏi Ma Thiên Các!” Nói xong Lục Châu quay về Đông Các.
Chu Hồng Cong dung cui cho thoc thoc Chu Thien Nguyen: "Con con tưởng là cha tiếc của không dám đem ra."
"Ta ma tay không đen gap su phụ con mới là ngu đo." Chu Thiên Nguyên nhún vai đáp.
Chư Hồng Cộng gãi gãi đầu. "Nói cũng đúng.”
"Nhi tử, gần đây con tu hành thế nào rồi? Hiện nay thiên hạ đều đang tranh nhau khai cửu diệp, cha tham sống sợ chết, không dám trảm liên. Không ngờ con trai ta lại có dũng khí như thế, lão cha rất là vui mừng. Chờ con xung kích lên cửu diệp, lão cha tự mình hộ pháp cho con." Chư Thiên Nguyên vỗ ngực nói.
Chư Hồng Cộng hắng giọng, nghiêm nghị đáp: "Loại chuyện nhỏ nhặt như trảm kim liên ... không đáng nhắc tới."
Hắn vừa nói xong, Đoan Mộc Sinh xách Bá Vương Thương bước tới hỏi: "Bát sư đệ, ai muốn trảm liên thế?"
"Không có không có, không ai muốn trảm liên hết!" Toàn thân Chư Hồng Cộng run rẩy, vội vàng nấp sau lưng cha, liên tục xua tay.
Đoan Mộc Sinh nghi hoặc nhìn hai người. "Đã vậy thì đệ đi ren luyện với ta một chút, gần đây thương thuật của ta lại tiến bộ rồi."
Chư Hồng Cộng lộ vẻ mặt sầu thảm, lùi về phía sau một bước theo bản năng.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!