Đoan Mộc Sinh cảm động vô cùng. "Vậy ta xin mặt dày nhận lấy tâm ý của bá phụ ... Nếu mỗi ngày đều được luyện thương như vậy thì càng tốt." Nói xong hắn bắt lấy cổ tay Chư Thiên Nguyên lôi kéo đi về phía sân luyện võ.
Lúc này Chư Thiên Nguyên mới dự cảm được một cảm giác không ổn: "Mỗi ngày đều luyện?"
Đoan Mộc Sinh gật đầu nói: "Lúc trước Hoa trưởng lão cùng ta luyện thương, ban đầu mỗi ngày luyện một lần, về sau ba ngày mới luyện một lần, về sau nữa thì trốn tránh ta. Ta không rõ mình đã làm sai chỗ nào khiến Hoa trưởng lão tức giận. Bá phụ ... bá phụ? Sắc mặt của người sao thế? Người không khoẻ à?"
"Không có không có ... "
"Vậy thì tốt, thời gian gấp gáp, chúng ta đi nhanh lên -- "
Chu Thien Nguyen bị Đoan Moc Sinh lôi toi san luyen tap như thể sợ hắn bỏ chạy nửa chừng.
Xong, hình như ta lọt hố rồi!
Lục Châu trở về Đông Các đã thấy Minh Thế Nhân cung kính đứng đợi trong sân. Thấy sư phụ, hắn lập tức hành lễ rồi đi theo vào trong gian phòng.
“Sư phụ, đồ nhi đã chuẩn bị kỹ càng." Minh Thế Nhân khom lưng nói.
Lục Châu hài lòng gật đầu. "Tốt."
"Sư phụ, tấn thăng cửu diệp có phải sẽ cần một ngàn hai trăm năm thọ mệnh?"
Lục Châu đáp: "Đúng vậy."
"Thế ... sư phụ cho đồ nhi một viên Xích Diêu Chi Tâm đi, đồ nhi chờ không kịp nữa rồi." Minh Thế Nhân cười nói.
"Hử?" Tiếng hử này kéo dài, vừa uy nghiêm vừa khí thế.
Minh Thế Nhân thầm hô không ổn, lập tức cúi đầu nói: “Đồ nhi nói đùa thôi ạ.”
“Đừng có hồ nháo. Chuyện quan trọng như vậy phải hành xử nghiêm túc."
“Đồ nhi minh bạch."
“Nếu ngươi đã chuẩn bị kỹ càng thì ngày mai chúng ta thử nghiệm khai cửu diệp." Lục Châu nói.
"A? Gấp gáp như vậy sao?" Minh Thế Nhân không ngờ nhanh như vậy đã phải xung kích cửu diệp.