“Tiểu hoà thượng, ngươi thật không biết điều. Dưới gầm trời này chưa có người nào dám cự tuyệt sư phụ ta đâu." Tiểu Diên Nhi cười nói.
"Thí chủ! Các vị thí chủ xin dừng bước!" Tiểu sa di luống cuống hô lên, nhưng tu vi hắn làm sao ngăn cản được ba thầy trò.
Lục Châu dẫn đầu bay phía trước, tay chắp sau lưng bay đến sơn môn Huyết Dương Tự. Trước cửa chùa có hơn trăm tăng nhân đang luyện công, tiếng hò hét vang dội hữu lực.
Thấy có người lạ xuất hiện, đám tăng nhân lập tức tụ lại:
"A di đà phật, lão thí chủ đi nhầm chỗ rồi sao?" Một tăng nhân tay cầm côn, tay kia chắp trước ngực nói.
Lục Châu không để ý đến bọn họ, tiếp tục đạp không tiến về phía trước.
Các côn tăng phát hiện lão thí chủ này đến gây chuyện bèn vung côn lên đánh tới. Thân ảnh Lục Châu loé lên, xuyên qua hơn trăm vị côn tăng. Lục Châu bay đến đâu, các côn tăng ngã trái ngã phải đến đó.
Chúng tăng hoảng hốt, tu vi người này thật cao thâm!
"Phương trượng Huyết Dương Tự đang ở đâu?"
Âm thanh Lục Châu phối hợp với âm công tuy không chói tai nhưng lại rất rõ ràng truyền vào tai mỗi người, đồng thời lan truyền khắp các điện các trong Huyết Dương Tự. Phi cầm tẩu thú trong phạm vi mấy ngàn mét đều bị chấn động, bỏ chạy tan tác.
Phương trượng Pháp Hoa đang gõ mõ đột nhiên mở mắt, cương khí thổi tung cửa phòng, hai chân hắn đạp không bay ra bên ngoài. Có thể phát ra âm công như vậy sao có thể là kẻ yếu?
Chúng tăng nhân từ Đại Hùng điện bay ra, ba vị thủ toạ và mười hai vị kim cương toạ từ các đạo truong đồng loạt đổ về, dùng tốc độ cực nhanh xuất hiện trước cổng sơn môn.
Toàn bộ hạch tâm đệ tử và cao thủ Huyết Dương Tự đều đã tụ tập đông đủ, số lượng lên tới hơn ngàn tăng nhân.
"Phương trượng." Chúng tăng khom người hành lễ.
Phương trượng Pháp Hoa từ Thiên Vương điện bay tới đáp xuống đất. Trên thân Pháp Hoa mặc tăng y mộc mạc nhưng toàn thân hắn toát ra một loại khí chất mà người bình thường không cách nào có được.
Hắn đưa mắt nhìn Lục Châu và hai tiểu nha đầu, hoàn toàn không nhận ra ba người nhưng vẫn chắp một tay trước ngực nói:
"A di đà phật, lão thí chủ viếng thăng Huyết Dương Tự có việc gì chăng?”
Lục Châu gật đầu. Lão đại đã ra, sự tình sẽ dễ giải quyết hơn nhiều, Lục Châu cũng không muốn lãng phí thời gian với những người khác.
"Ngươi là phương trượng Huyết Dương Tự?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!