Hư ảnh Lục Châu loé lên, đánh ra một chưởng. Sắc mặt Hạ Trường Thu biến đổi, cũng nâng tay tung chưởng.
Năm ngón tay của Lục Châu như móc câu xuyên qua đám cương khí của Hạ Trường Thu như chốn không người, phá vỡ tầng cương khí hộ thể trên người hần, trong lòng bàn tay ẩn hiện lam quang!
Âm!
Hạ Trường Thu lảo đảo bay ngược ra sau, hai bàn tay run rẩy, khí huyết cuồn cuộn.
Đám người lập tức kinh hãi. Đường đường là Quán chủ Thiên Liễu Quan lại bị một chiêu của đối phương đánh lui!
Hạ Trường Thu khó chịu vô cùng, lòng tin và tôn nghiêm bị dày vò liên tục mấy lần, thật khó tiếp nhận. Hết Ngu Thượng Nhung rồi đến Vu Chính Hải, Lương Tự Đạo, Chúc Huyền, nay lại thêm một lão đầu lạ mặt ... ai nấy đều có thể bắt nạt hắn, sao Hạ Trường Thu có thể không khó chịu cho được? Bát diệp rưỡi như ta thật sự không có chút tôn nghiêm nào sao?
Lục Châu tán thưởng nhìn Hạ Trường Thu: "Ăn một chưởng của lão phu mà vẫn còn đứng được, tu vi của ngươi không tệ."
Hạ Trường Thu uỷ khuất vô cùng, nhưng nhiều người đang nhìn, hằn nhất định phải thắng lưng lên.
"Đa tạ lão tiên sinh khích lệ. Chúng ta thật sự chưa từng gặp hai vị tu hành giả kim liên kia. Bát diệp ... là do ta suy đoán mà thôi."
Lục Châu chấp tay sau lưng, hờ hững nói: "Lão phu không thích những người nói dối ... "
Điền Bất Kỵ vội vàng đứng chắn trước mặt Quán chủ. "Lão tiền bối, ngài thủ đoạn kinh người, cần gì phải bắt nạt một Thiên Liễu Quan nho nhỏ như chúng ta?"
Kỷ Phong Hành bay lên khom người với Hạ Trường Thu rồi quay sang nói với Lục Châu: “Chuyện này không liên quan gì đến Thiên Liễu Quan, tất cả đều do một mình ta mà ra. Ta biết rõ người lão tiên sinh muốn tìm đang ở đâu."
Hằn vừa nói dứt lời, từ trong dãy rừng cây đẵng xa đột nhiên có một đạo thân ảnh đang bay tới với tốc độ cực nhanh.
Kỷ Phong Hành vừa nhìn thấy đã nhận ra đó là ai, vội vàng hô lên: "Đại ca, chạy mau