"Nói nhảm, đồ đệ người ta là cao thủ kiếm đạo nhất đẳng có năng lực phân cao thấp với Chúc Huyền, sư phụ hắn sao có thể yếu được."
Lục Châu sử dụng nhiều lực lượng phi phàm hơn, phạm vi bao trùm ra tứ phía.
"Mat nhìn người của lao tiên sinh kia không tốt gì het, không ngo lại muốn thu đồ ngu ngốc Kỷ Phong Hành vào sư môn, thiên phú của tên đó kém đến không ra gì. Lần đầu tiên ta thấy Vu Vu cô nương bị người ta ghét bỏ như vậy."
"Không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, không thấy bên cạnh lão tiên sinh đã có hai nha đầu rồi sao? Hai nha đầu có thể theo đến hồng liên giới chứng tỏ rất không đơn giản. Tuy Vu Vu có thiên phú tốt nhưng e là không so sánh được với người ta."
“Ngươi nói cũng đúng."
Lam quang bao phủ hai tai Lục Châu. Lực lượng phi phàm còn sót lại bị sử dụng hết.
Ông --
Thính lực thần thông chỉ trong chốc lát đã bao trùm toàn bộ Thiên Liễu Quan và kéo dài thêm mấy chục dặm. Không biết tại một ngóc ngách nào đó cách Thiên Liễu Sơn mười dặm đột nhiên truyền đến một câu:
“Nhất định không được để lộ, trở về báo tin."
Thần thông dừng lại. Lục Châu mở mắt, chắp tay sau lưng đi đến bên cửa sổ quan sát dãy núi ở hậu sơn. Nơi đó không có bất kỳ một bóng người nào.
“Có người đang giám thị Thiên Liễu Quan?"
So sánh với Cửu Trọng Điện, Thiên Vũ Viện và Phi Tinh Trai, Thiên Liễu Quan cực kỳ nhỏ yếu, ai lại quan tâm đến tông môn bé như thế này?
"Nhằm vào lão phu?”
Át chủ bài của Lục Châu không ít, hai tấm thẻ Một Kích Chí Mạng có thể giúp hn đủ tự tin đối mặt với hai đại cao thủ thập diệp mà không mảy may sợ hãi. Nhưng ... ngũ đại thủ toạ Cửu Trọng Điện cũng không yếu, đều là lão gia hoả thủ đoạn nhiều. Nếu đã quyết định tới thì phải dự trù được mọi tình huống xấu nhất.
Mà xấu nhất chính là, tất cả các cao thủ đều vây công mình.
Đây chính là kết quả xấu nhất bị Lục Châu bại lộ thân phận "dị tộc kim liên".
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!