Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tu Tiên: Ta Là Tạp Dịch Nuôi Gà - Vương Bạt (FULL)

Tuy nhiên hắn vẫn hỏi điểm mấu chốt:

"Tôn lão, vậy nếu dâng lên một con linh kê như vậy, có thể nhận được công lao lớn cỡ nào?"

Tôn lão cẩn thận đặt con gà mái lớn trở lại, đồng thời trả lời câu hỏi của Vương Bạt:

"Có thể miễn một năm cống phẩm."

"Chỉ miễn một năm cống phẩm thôi sao?"

Vương Bạt lập tức có chút thất vọng.

Hắn còn tưởng rằng có thể nhận được công pháp ban thưởng, mặc dù hắn cũng không dùng được.

"Ha ha! Ngươi đừng xem thường việc miễn cống phẩm này."

Tôn lão tâm trạng thoải mái, nói nhiều hơn:

“Tông môn có quy định."

"Những con gà trong sơn trang này, chỉ cần ngươi nuôi tốt, trừ phần dâng lên, phần còn lại tùy ngươi xử lý."

"Yêu cầu duy nhất là không được chậm trễ việc dâng cống phẩm mỗi tháng, nếu không sẽ gặp phải kết cục khó lường."

"Ngươi nghĩ mà xem, một năm không cần dâng cống phẩm, ngươi tương đương với có thêm 48 con tran kê, 2400 quả trứng tran kê có thể bán!"

"Theo giá phường thị, một con trân kê, trống hai phần linh thạch, mái bốn phần linh thạch, chỉ riêng những thứ này, cũng đủ bán được mười bốn khối hạ phẩm linh thạch!"

“Mặc dù trứng trân kê không đáng bao nhiêu tiền, nhưng 2400 quả, ít nhất cũng đáng hai ba khối linh thạch."

"Tính ra, có tới mười bảy, mười tám khối hạ phẩm linh thạch!"

“Mười bảy, mười tám khối linh thạch, xuống núi cũng đủ ngươi mua được một tòa tam tiến tam xuất đại viện ở chốn phàm tục đô thành, còn cưới được mấy nàng vợ!"

Vương Bạt nghe xong trong lòng đập thình thịch!

Hắn không ngờ, trân kê lại đáng giá như vậy!

Cũng không ngờ, giá trị của một con linh kê lại cao như vậy!

Dù sao phan thưong đa phan khong đang gia bang cong phẩm, tông môn có thể nguyện ý ban cho nhiều như vậy, tất nhiên là vì nhận được nhiều hơn.

Bất quá, ngẫm nghĩ kỹ lại, hắn lại cảm thấy có gì đó sai sai.

"Tôn lão, gà ở trang trại chúng ta, nếu theo yêu cầu thượng cống, e rằng không đủ a."

"Cho dù có thể miễn thượng cống một năm, nhưng chúng ta vẫn phải giữ lại một phần gà giống để gây đàn, còn phải dự trù cho khoản thượng cống năm sau. Tính ra, nhiều nhất cũng chỉ bán được mười một con gà trống, hai con gà mái."

"Tính cả trứng gà, thực tế tính ra, cũng chỉ được tầm ba bốn khối hạ phẩm linh thạch mà thôi."

Tôn lão nghe Vương Bạt nói vậy, ngược lại có chút kinh ngạc nhìn hắn một cái.

"Tiểu tử ngươi tư duy cũng nhanh nhạy đấy!"

Nghĩ ngợi một chút, lão đưa mắt nhìn quanh, rồi hạ giọng nói:

"Tông môn đương nhiên sẽ không hào phóng như vậy! Bọn họ tính toán còn kỹ càng hơn ngươi nhiều! Trân kê này vốn dĩ đã là loại gần với linh kê nhất, cực kỳ khó gây giống. Những vị quản sự trong tông môn đều biết rõ điều này, mỗi trang trại có thể đảm bảo thượng cống đầy đủ mỗi tháng đã là khó khăn lắm rồi, muốn có dư, có lẽ sẽ có, nhưng tuyệt đối không nhiều."

"Còn về phần trang trại chúng ta, là bởi vì mấy năm trước gặp phải ôn dịch, gà chết thảm trọng, mấy năm nay mới miễn cưỡng khôi phục được chút nguyên khí."

"Còn về phần ngươi nói không đủ ... Ha ha, tông môn nào có quan tâm! Không đủ thì tự nghĩ cách, cho dù là phải ra phường thị thu mua, cũng phải gom cho đủ. Nếu không, ngươi cho rằng vì sao bọn họ vẫn phát lệ ngân cho chúng ta?"

Thì ra là vậy.

Vương Bạt bừng tỉnh.

Hắn đã thắc mắc, giá trị của một con linh kê sao có thể cao như vậy, hóa ra đều là vẽ bánh nướng cả.

Điều này cũng giải thích cho nghi hoặc trong lòng hắn, tại sao số lượng trân kê trong sơn trang lại có vẻ không đúng.

"Thôi được rồi, những lời này ta nói cho ngươi biết cũng là bởi sắp phải đi rồi, ngươi hãy ghi nhớ kỹ, sẽ có ích cho ngươi."

Tôn lão vuốt râu nói.

"Hả? Người muốn xuống núi?"

Vương Bạt nghe vậy lập tức ngẩn ra.

"Già rồi!"

Tôn lão vuốt râu cảm thán:

"Khi còn trẻ, ta một lòng cầu tiên vấn đạo, không tiếc tiêu tán hết gia tài, cũng phải bái nhập tông môn, chỉ mong có được một chút cơ duyên."

"Sau khi bái nhập tông môn, ta khổ luyện ( Tráng Thể Kinh » suốt năm mươi năm, nay đã bước vào tầng thứ chín, cách tầng thứ mười có thể sinh ra linh căn, cũng chỉ còn một bước nữa mà thôi ... "

"Đáng tiếc, thật đáng tiếc thay!"

"Chỉ một tầng sai biệt, lại tựa ngàn dặm xa xôi!"

"Vương tiểu tử, đời người ngắn ngủi, nên kịp thời hành lạc, chớ để đến tuổi xế chiều như lão hủ mới hối hận muộn màng."

"Đây cũng coi như là lời khuyên duy nhất của lão hủ, một bậc tiền bối đi trước, dành cho ngươi."

Vương Bạt lặng thinh.

Cuộc đời của Tôn lão, thoạt nghe, quả thực chẳng khác nào một phiên bản khác của hắn.

Khiến hắn be be tưởng chừng như đang nói về chính bản thân mình.

So với hắn, tư chất của Tôn lão rõ ràng tốt hơn rất nhiều.

Ít nhất chỉ trong năm mươi năm, lão đã có thể tu luyện ( Tráng Thể Kinh > đến tầng thứ chín.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!