“Bây giờ ngươi còn chưa chết, nhưng cách cái chết cũng không xa. Bộ châm pháp này của ta sau khi thi triển đã áp chế được khoảng bảy phần độc Huyết Ô trong người ngươi. Nhưng hậu quả của kiểu trấn áp này là một khi bạo phát lần nữa, ngươi sẽ chết càng khó coi hơn."
Diệp Viễn cũng không bắn tiếng đe doạ.
Bộ châm pháp này của hắn chỉ có thể trị phần ngọn, không thể trị tận gốc.
Thực ra, về bản chất thì cũng không có gì khác so với thủ đoạn trấn áp của Cực Dược Tông.
Điều khác biệt duy nhất chính là, nó cao minh hơn so với thủ đoạn của Cực Dược Tông.
Nghe thì hình như không khác nhiều.
Nhưng Thiên Dược Sư ở chỗ này đã sớm khiếp sợ không nói thành lời.
Hơn chín phần độc Huyết Ô, bị áp chế đến bảy phần!
Từ khi đại chiến với Huyết tộc, toàn bộ Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên chưa từng có người làm được!
Hơn nữa, trước đó Kiều Nhất Bình trúng độc Huyết Ô, sau lại bị Cực Dược Tông dùng máu chân linh trấn áp.
Hiện tại lại bộc phát thêm một lần nữa, có thể nói là thế mãnh như hổ.
Thế mà lại được Diệp Viễn cứu về rồi!
Bọn họ cho rằng, bộ châm pháp này của Diệp Viễn chỉ có thể khống chế Huyết Ô không lan tràn nữa, ai có thể ngờ được, nó lại có thể trực tiếp áp chế Huyết Ô.
Giờ phut nay, đung la khong it Thien Duoc Su đang dung o đay co cam giac tự ti mặc cảm.
"Đa tạ Diệp đại sư xuất thủ cứu giúp!" Đứng bên cạnh, Triệu Thần cảm kích
nói.
Diệp Viễn nói: "Trước đừng vội cám ơn, có thể tìm được phương pháp đối phó với độc Huyết Ô hay không vẫn còn chưa biết. Chờ khi thực sự giải quyết được mối họa này, mới cảm ơn cũng không muộn!
Triệu Thần lắc đầu nói: "Diệp đại sư chịu ra tay, Triệu mỗ đã vô cùng cảm kích! Kiều Nhất Bình, còn không mau cám ơn Diệp đại sư đi!"
Kiều Nhất Bình vội vàng nói: “Tạ ơn ... Tạ ơn Diệp đại sư đã lấy ơn báo oán, cứu mạng Kiều mỗ!"
Hom đo, trong đam ngưoi cuoi cot Diep Vien, cung co Kieu Nhat Bình.
Cho nên khi han ta biết là Diệp Viễn ra tay cứu giúp, lập tức cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Diệp Viễn gật đầu, xem như là chấp nhận, quay đầu nói với Triệu Thần: “Đi tập trung những quân sĩ trúng độc Huyết Ô nghiêm trọng nhất tới đây đi."
"Vâng!" Lúc này Triệu Thần đã tâm phục khẩu phục Diệp Viễn, lập tức lĩnh mệnh rời đi.
Trong lòng Tiêu Sơn cũng khiếp sợ cực độ với thực lực của Diệp Viễn, nhưng lúc này ánh mắt hắn ta lại lấp loé không yên.
Hắn ta đã động lòng với bộ châm pháp nghịch thiên này!
Động tâm giống hắn ta, còn có Đạo Trần và không ít môn nhân Cực Dược Tông.
Kiều Nhất Bình nhanh chóng được khiêng đi, một thủ hạ bị thương khác của Triệu Thần được mang tới trước mặt Diệp Viễn.
“Thu những tâm tư loạn thất bát tao của các ngươi lại đi. Các ngươi chỉ có thời gian mấy ngày! Chờ khi sóng gió lần này đi qua, ta sẽ truyền Toàn Cơ Cửu Diệp cho các ngươi." Diệp Viễn vừa thi châm, vừa đưa lưng về phía đám người Tiêu Sơn mà nói.
Lời này vừa nói ra, Tiêu Sơn có chút nghi ngờ lỗ tai của mình.
Châm pháp nghịch thiên đến thế mà Diệp Viễn lại dễ dàng hai tay dâng ra như vậy sao?
Không phải là người này cố ý kéo dài thời gian chứ! ?
Khi đang miên man suy nghĩ, Diệp Viễn lại chậm rãi nói: "Lúc nguy nan, vốn nên vứt bỏ thiên kiến bè phái. Toàn Cơ Cửu Diệp đúng là một môn châm pháp tối cao, nhưng một mình ta cường thịnh, người có thể cứu cũng có giới hạn. Còn không bằng truyền thụ ra ngoài, như vậy mới có thể cứu sống nhiều đồng đội hơn."
Nghe xong những điều thứ này, Tiêu Sơn hận không được tìm một cái lỗ mà chui xuống.
So với Diệp Viễn, bọn họ quá nông cạn, quá hẹp hòi!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!