“Lão tổ, tên Diệp Viễn này khinh người quá đáng! Một tên Thiên Dược Sư ngũ phẩm nho nhỏ mà lại dám cáo mượn oai hùm, giết đệ tử Cực Dược Tông chúng ta! Nếu như chuyện này cứ quên đi dễ dàng như vậy, sau này Cực Dược Tông ta còn mặt mũi nào đối diện với liên minh Thiên Nhất chứ?”
Trước mặt Tả Trần Đế Tôn, Tiêu Sơn không ngăn được lửa giận của mình.
Cực Dược Tông đáng được tôn sung đến mức nào, đệ tử Cực Dược Tông tôn quý cỡ nào?
Một Thiên Dược Sư ngũ phẩm nho nhỏ, vậy mà lại cưỡi trên đầu bọn họ!
Có thể nhan nại, nhưng không thể nhẫn nhục!
Nhưng, cho du lửa gian Tieu Son có lon như thế nao, Tả Trần dường như vẫn vô cùng đạm nhiên.
"Chỉ là mấy chuyện này thôi à? Bản tọa đã biết." Tả Trần thản nhiên nói.
Tiêu Sơn sửng sốt, đây là phản ứng gì chứ?
“Lão tổ, Diệp Viễn ... "
"Quản đệ tử trong môn cho tốt, đều phải vâng theo mệnh lệnh của Diệp Viễn! Nơi này là quân doanh, hắn là đại thống lĩnh của Thiên Dược Sư, mặc kệ ngươi là tông môn nào, đều phải phục tùng mệnh lệnh!" Tả Trần thản nhiên như trước, nói.
Tiêu Sơn có chút hoài nghi lỗ tai của mình, có nghe lầm hay không vậy?
Tả Trần lão tổ là cường giả Đế Hạo Thiên của Cực Dược Tông, ông ta lại muốn môn nhân của mình nghe theo mệnh lệnh một tên Thiên Dược Sư ngũ phẩm?
"Sao ... Tại sao có thể nhu vay? Le nao đe tử Cực Dược Tong ta, cứ chết vô ích như vậy sao?" Tiêu Sơn không cam lòng nói.
Tả Trần nói: "Sao lại chết vô ích? Trương Tú chết, chết quang vinh, chết có ý nghĩa. Truyền lệnh tam quân, Trương Tú không coi ai ra gì, lại dám phạm thượng, coi mạng người như cỏ rác, tội nặng nên trảm! Diệp Viễn nhiều lần lập kỳ công, có thiên phú Đan Đạo hơn người, bản toa muốn thu làm đệ tử thân truyền. Đợi ngày chiến sự phía Bắc đại công cáo thành, bản tọa sẽ chính thức thu hắn làm đồ đệ."
Tiêu Sơn trợn tròn mắt, đầu óc hắn ta giống như đã không còn cách nào suy nghĩ được nữa.
Từng câu nói của Tả Trần Đế Tôn, khiến hắn ta chấn động muốn hôn mê.
Diệp Viễn giết đệ tử Cực Dược Tông, lão tổ chẳng những không ra mặt vì chuyện này, lại còn nói giết thật tốt?
Không phải, đây không phải là trọng điểm!
Đệ tử thân truyền!
Ta Trần Đế Tôn lại muốn thu Diệp Viễn làm đệ tử thân truyền!
Việc này ... Việc này quá dọa người rồi!
Tả Trần Đế Tôn, chính là lão tổ Đế Hạo Thiên.
Ông ta lại đích thân đứng ra, thu một Thánh Hoàng Thiên nhỏ nhoi làm đệ tử thân truyền?
Chuyện thế này, quả thực còn làm người ta khiếp sợ hơn cả mặt trời mọc từ hướng tây!
Những cường giả Đế Tôn này, người nào người nấy điên hết rồi sao?
Diệp Viễn nhanh chóng biến hoa, trở thành sư thúc của mình rồi à?
Điều này quá hoang đường!
Một con dế choắt quê mùa mà lại thành tiểu sư thúc của mình!
Đột nhiên, Tiêu Sơn cảm thấy thế giới này quá mức điên cuồng.
Hắn ta không biết mình rời khỏi đó như thế nào, đầu óc cứ mơ mơ hồ hồ.
Cường giả cấp bậc như Tả Trần căn bản là khinh thường giải thích với Tiêu Sơn.
Ông ta muốn làm thì làm.
Minh Diệc có thực lực như vậy, đã đạp nửa chân vào cánh cửa Đế Cảnh, mới có thể được vài phần coi trọng của Đam Phỉ.
Về phần Tiêu Sơn, còn chưa đủ tư cách đâu.
Tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay quá mức huyền huyễn, không có cách nào tưởng tượng nổi.
Đầu tiên là Đam Phỉ Đế Tôn tự mình ra mệnh, Diệp Viễn trở thành đại thống lĩnh nhom Thiên Dược Sư.
Tiếp đó, lão tổ Cực Dược Tông, Tả Trần Đế Tôn lại muốn thu Diệp Viễn làm đệ tử thân truyền!
Hai đại Đế Tôn đỉnh cấp, vậy mà lại cùng lúc cất nhắc một tên Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ!
Vị trí đại thống lĩnh nay đã cực kỳ được tôn sùng.
Bây giờ, Diệp Viễn lại thành đệ tử của Tả Trần Đế Tôn, điều này còn đáng sợ hơn nhiều.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!