Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (FULL)

Làm sao sư tôn lại thu nhận một đồ đệ như thế, đây cũng quá không tâm huyết rồi!

Nếu như Lu Đạo Nhat là Chan Hoang Thiên thì cũng thôi, đang nay Lữ Đạo Nhất mới chỉ la mot Thanh Hoang Thiên!

Dù cho biết rõ không địch lại, dưới tình huống như vậy cũng không thể thừa nhận là mình sợ được!

Bằng không, người khác sẽ nhìn sư tôn thế nào, nhìn ngươi thế nào?

Hơn nữa, Diệp Viễn mới chỉ nhập môn một ngày đêm, coi như thua cũng không tính là mất mặt.

Vậy mà Diệp Viễn căn bản không tiếp đấu!

Thất vọng, vô cùng thất vọng!

Lữ Đạo Nhất nhìn Diệp Viễn cười to nói: "Noi như vậy là ngươi nhận thua?"

Diệp Viễn lắc đầu nói: "Lời này ta chưa từng nói qua."

Lữ Đạo Nhất lại sửng sốt nói: "Nhưng ngươi không tiếp đấu, so tài với ta một hôi!"

Diệp Viễn tiếp tục lắc đầu, nói: "Ngươi đi đi, ta sẽ không so với ngươi, vì căn bản không có ý nghĩa."

Lữ Đạo Nhất bật cười nói: "Nói như vậy, ngươi là kẻ chết sống không biết xấu hổ?”

"Tùy ngươi nghĩ như thế nào." Diệp Viễn không có hứng thú xoay người rời đi, lưu lại một đám người trợn mắt há hốc mồm.

Lu Đạo Nhat nay can ban khong the lam han hung thu, ngay ca mong muốn vả mặt cũng không có.

Thắng Hoa Tông thì rất giỏi sao?

Lấy mục tiêu là Chu Tùng Tuyền thì rất giỏi sao?

Chỉ có điều, hành vi của Diệp Viễn ở trong mắt những người khác căn bản là hèn nhát!

Rõ ràng không phải là đối thủ, ngay cả tỷ thí một trận cũng không dám, lại không muốn chịu thua.

Người như thế khó thành đại khí!

"Ta còn tưởng rằng Tả Trần sư thúc thu nhận cái loại đệ tử gì chứ! Hiện tại xem ra, quả thực là mất mặt!"

'Dù cho so tài một hồi, có thua thì chúng ta cũng sẽ không khinh thường hắn. Chí ít hắn cũng có dũng khí! Nhưng bây giờ, rõ ràng không phải là đối thủ mà còn không dám tiếp đấu, ha hả!"

"Ra vẻ cái gì chứ! Tả sư thúc đúng là mắt mù, thu một tên hèn nhát trở về, còn tưởng là ghê gớm lắm!"

Diệp Viễn rời đi, nhấc lên sóng to gió lớn.

Đám người Chu Diễm càng là hận không tìm được một cái lỗ để chui xuống.

Người này là bà mụ nào vứt xuống vậy!

Đám người Ngô Giang bị lưu đày, trong lúc nhất thời bọn họ đối với Diệp Viễn tốt hơn rất nhiều, nhưng bay giờ lại lập tức trở về thời điểm trước khi giải phóng.

Không, còn không bằng trước khi giải phóng!

Đây không phải là ném mặt mũi của người nhà mình, đây là ném mặt mũi của sư tôn!

Lữ Đạo Nhất cười to noi: "Chu Diễm sư huynh, Tả Trần sư bá anh minh một đời, không nghĩ tới cũng có lúc mắt nhìn kém như vậy! Loại người cặn bã đó, Lữ Đạo Nhất ta thực sự là ngay cả mong muốn vả mặt cũng không có! Vương sư huynh, chúng ta đi!"

Vương Lâm cười nói: "Chính xác, người như vậy, sư đệ xuất thủ chính là bôi nhọ thân phận, chúng ta đi thôi!"

Nói xong, đám người bên phía Tần Sơn trực tiếp bỏ đi.

Trận này đã không cần đấu nữa.

Hiệu quả thậm chí còn tốt hơn cả việc chiến thắng Diệp Viễn.

Mạch này của Tả Trần, sợ rằng một đoạn thời gian rất dài cũng không ngóc đầu lên được.

Hơn nữa, trận chiến này Lữ Đạo Nhất chiến thắng Hoa Tông, tất nhiên đã chấn nhiếp toàn bộ tông môn!

Mục đích của bọn hắn đã hoàn thành, thậm chí còn vượt cả mong đợi.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!