Chín người chơi Bạch Tử vừa thoát ra khỏi lớp lớp vòng vây, đương lúc tinh thần hăng hái.
Trong nháy mắt, liền hoàn toàn biến mất!
"Đỉnh cao! Đỉnh thật! Tên này, bị điên à?"
"Chẳng lẽ hắn không biết rằng một khi những người chơi Bạch Tử này đạt được vị trí, họ sẽ được Huyết Thần Điện che chở và có kim bài miễn tử sao?
"Bây giờ lớn chuyện rồi! Huyết Thần Điện, e rằng sẽ không buông tha!"
"Chậc chậc chậc, loại chuyện này, thật sự là lần đầu tiên trong lịch sử lựa chọn Bách Tử!"
Mọi người đều sững sờ trước hành động kinh người của Diệp Viễn.
Những người chơi này đã giành được vị trí, tương đương với việc là đệ tử của Huyết Thần Điện.
Tuy nhiên, Diệp Viễn thực sự đã giết tất cả họ!
Như vậy, Huyết Kiem không thể ngăn cản Diệp Viễn sao?
Dương nhiên co the!
Nhưng, hắn lại không.
Huyết Kiếm cười lạnh nói: "Tiểu tử, ngươi thật sự là hung hăng càn quấy đến tận trời rồi! Thế nhưng lúc này đây, bổn tọa ngược lại muốn nhìn xem, ai có thể cứu ngươi!"
Diệp Viễn trợn mắt nhìn Huyết Kiếm, khinh thường nói: "Thu lại chút thông minh của ngươi đi! Ngươi không thể hiểu được thế giới của kẻ mạnh! Những thứ rác rưởi này, đi tới Huyết Thần Điện cũng chỉ là xấu hổ. Cự Lộc Thành, có một mình ta là đủ rồi!"
"Nói hay lắm!"
Một đạo nhân ảnh đạp không mà tới, khí thế so với hai người Huyết Kiếm mạnh hơn vài phần.
Sắc mặt Huyết Kiếm đột nhiên thay đổi.
Hắn cho rằng, Huyết Sứ đại nhân sẽ trừng trị nghiêm khắc Diệp Viễn.
Thật không ngờ, hắn lại nói: 'Nói hay lắm!'
Huyết Sứ nhìn Diệp Viễn, trong mắt không che giấu được vẻ thưởng thức, nói: "Tiểu tử, bổn tọa rất thích ngươi!"
Một câu, làm cho tất cả mọi người lần nữa khiếp sợ.
Huyết Sứ nhìn về phía Huyết Kiếm, thờ ơ nói: "Huyết Kiếm, ngươi đã làm cho bổn tọa rất thất vọng! Cảnh giới của ngươi thăng tiến đã khiến ngươi mất phương hướng bản tâm rồi! Hồi đó, ngươi cũng xuất thân Bách Tử, lúc đó sát phạt quyết đoán, cũng cực kỳ kinh diễm! Nhưng, các góc cạnh trên người ngươi đã bị mài mòn rồi sao, quên đi ước nguyện ban đầu của Huyết tộc ta khi tuyển Bách Tử rồi sao?"
Ánh mắt của hắn quét qua trên mặt Dương Thanh cùng những người khác, hắn nghiêm nghị nói: "Huyết tộc của ta, không sợ chết, ta sợ các ngươi không đủ mạnh! Chỉ có kẻ mạnh mới có quyền sống sót! Kẻ yếu chỉ có thể bị loại bỏ! Thiên phú của Huyết Thanh là mạnh nhất trong những người mà ta từng thấy! Ngươi cho rằng bổn tọa sẽ vì một đám rác rưởi không dung được các ngươi mà trừng phạt Huyết Thanh sao? Thật nực cười! Hắn nói không sai, Cự Lộc Thành, chỉ cần một người là hắn cũng đủ rồi!"
Hiện trường toàn cảnh lặng ngắt như tờ, không ít người đều hổ thẹn mà cúi đầu.
Huyết Kiếm mặt mày xám cho càng không biết nên để mặt mũi vào đâu.
Đã nói là bị vả mặt?
Tại sao lại thành bản thân bị vả mặt rồi?
Dương Thanh nghe vậy cười điên cuồng, tên ngốc này từ đâu đến?
Ngươi cất nhắc tên đó lên như vậy, có thực sự ổn không?
Đợi các ngươi phát hiện ra, người các người cất nhắc là nhân loại, đến lúc đó, sẽ không phát điên chứ?
Nghĩ nghĩ cũng có chút kích động!
Dương Thanh bây giờ rất mong chờ ngày đó đến.
Tên Diệp Viễn này thật quá tung hoành!
"Được rồi, tuyển bạt xong rồi, mười một người các ngươi, cùng bổn tọa tiến về Thiên Tuyệt Huyết Đế Thành!"
Khi đến Thiên Tuyệt Huyết Đế Thành, Diệp Viễn cũng vô cùng kinh ngạc.
Thành trì này thực sự quá lớn và tráng lệ!
Hắn có thể cảm giác được tường thành được chế tạo bằng bảo vật cực kỳ cao cấp, toát ra khí thế đáng sợ.
Mặc dù Diệp Viễn không cảm nhận được trận pháp trong thành, nhưng hắn cảm thấy rằng thành trì này nhất định có sức công phá cực kỳ đáng sợ!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!