"Dừng lại! Nhất định phải dừng lại! Nguồn tinh huyết trong Huyết Trì này là thứ chúng ta tích cóp gần ngàn năm, không thể để một mình tên tiểu tử này hút cạn được!"
Hắn ta cảm thấy da thịt nhói đau khi nhìn thấy tốc độ tiêu hao của nguồn tinh huyết.
Cơ mặt của vị thành chủ đứng phía trước cũng đang không ngừng co giật.
Tuy rằng nguồn tinh huyết của cấp Thánh Hoàng khá dễ kiếm, nhưng với mức độ tiêu hao như vậy, đến hắn ta cũng không thể chịu nổi.
Nếu như bị hấp thu hết, e rằng Thiên Huyết Đế thành sẽ tiến vào thời kì chân không cả trăm năm.
"Dừng lại cái rắm! Thành chủ đại nhân, Huyết Thanh là thiên tài huyết mạch vạn năm có một đấy! Sức mạnh huyết mạch của hắn vượt xa so với người cùng cấp bậc, sau này nhất định có thể bước vào Chúa Tể Cảnh! So với Chúa Tể Cảnh thì một Huyết Trì được tính là gì?" Tất nhiên Kiêu Phi sẽ ủng hộ Diệp Viễn.
“Ha ha, Chúa Tể Cảnh dễ dàng đột phá như vậy sao? Cảnh giới như ngươi và ta vẫn còn xa lắc xa lơ, huống chi là một tên Thánh Hoàng Thiên!”
“Huyết Thanh có thể một mình giết cả trăm hạt giống Bách Tử khi còn là Thánh Hoàng Thiên thượng vị! Tài năng của hắn có một không hai trong Huyết tộc ta! Huyết Chú, ngươi đang ganh ghét đúng không?"
Lúc này, một nhóm các cường giả Đế Thích Thiên đang không ngừng tranh cãi chỉ vì Diệp Viễn.
Một phía cảm thấy Diệp Viễn vô cùng tài giỏi nên ủng hộ hắn hấp thụ nguồn tinh huyết.
Một phía lại cảm thấy không đáng để đầu tư hàng ngàn năm tích lũy vào một Thánh Hoàng Thiên chỉ vì một tương lai mờ mịt.
Thành chủ Dạ Vô Quy là một Chúa Tể Cảnh thật thụ!
Nhưng vào lúc này, ngay cả hắn ta cũng do dự.
Là một Chua Te Cảnh, không ai hiểu rõ hơn sự khó khăn của cảnh giới này bằng hắn ta.
Nhưng chính vì vay, neu nhu co the bồi duong ra mot Chua Te Cảnh thì tốn bao nhiêu tài nguyên cũng không quá đáng!
So với Chúa Tể Cảnh, một Huyết Trì đã là gì?
Phải biết rằng hàng ngàn năm nay, dù có tài nguyên của hai đại lục thì Huyết tộc cũng chỉ cho ra đời một vài Chúa Tể Cảnh mà thôi!
Tài năng Diệp Viễn thể hiện thực sự khiến hắn ta không khỏi dao động.
"Thành chủ đại nhân, nếu ngài không đưa ra quyết định, tên tiểu tử đó sẽ hút cạn Huyết Trì mất!" Một vị huyết sứ vội vã nói.
Trong mắt Dạ Vô Quy thoáng hiện vẻ kiên quyết, sau đó trầm giọng nói: "Để hắn hút đi! Bổn thành chủ muốn xem hắn có thể hút được bao nhiêu! Nếu thật sự có thể hút sạch Huyết Trì thì cứ để hắn hút cũng có sao?"
Ánh mắt Kiêu Phi khẽ lóe lên, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
Lần này, lão tử đè chết mấy tên ngốc các ngươi rồi?
Huyết Thanh, ngươi phải tranh đấu cho bổn tọa!
Tất nhiên Diệp Viễn sẽ tranh đấu, hiện tại hắn sung sướng tột cùng.
Dưới đạo kiếp, Đạo Kiếm trưởng thành quá mức ác liệt, đau đớn như bị xé rách vậy.
Nhưng việc bồi dưỡng nhờ nguồn tinh huyết này lại rất nhẹ nhàng.
Đạo Kiếm tăng lên từng chút một, dần trở nên mạnh mẽ hơn.
Cảnh giới của hắn đột phá đến cấp Thánh Hoàng Thiên thượng vị một cách thuận lợi, lại không hề xuất hiện đạo kiếp!
Hơn nữa, cùng lúc đó sức mạnh huyết mạch của hắn cũng đã tiến bộ hơn rất nhiều.
Đáng tiếc, sau khi sức mạnh huyết mạch của hắn tiến hóa đến một mức độ nhất định thì hầu như không tăng thêm nữa.
"Huyết Trì này đã bị hấp thụ được một nửa mà các tầng lớp cấp cao trong thành vẫn chưa phản ứng gì. Có vẻ như họ đã công nhận ta là 'thiên tài' rồi. Nhưng mà, Huyết Trì này không có tác dụng quá lớn đối với ta. Nghe nói trong Huyết Thần Điện còn có một Huyết Trì cấp Thánh Hoàng càng tốt hơn ... Hừm, chẳng lẽ cũng phải hút cạn Huyết Trì đó sao?" Diệp Viễn không khỏi suy nghĩ.
Huyết Thần Điện, giống như Cực Quang Các của Cực Dược Tông, là nơi kế thừa của Huyết tộc.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!