Di Thiên cũng nhìn chm chẳm vào Hỗn Độn Huyết Thạch ở phía xa, sau đó thở dài: "Thảo nào từ trước đến giờ Huyết tộc lại kho tiêu diệt đến vậy, có sự tồn tại của thứ này, không có cách nào diệt được họ! Mà Huyết tộc chẳng qua cũng chỉ là công cụ của nó mà thôi! Họ khát máu, không ngừng hút máu của vạn tộc, phát triển tộc mình lớn mạnh. Thật ra chính là đang tăng cường sức mạnh cho Hỗn Độn Huyết Thạch! Một ngày nào đó trong tương lai, hắn ta sẽ phá vỡ Hỗn Độn Huyết Thạch, e rằng chính là thảm họa của Tam Thập Tam Thiên!”
Di Thiên cũng từng tham gia chiến đấu tiêu diệt Huyết tộc, khi ấy còn tưởng rằng đã hoàn toàn xóa sổ họ.
Nhưng ai ngờ, mấy chục vạn năm sau, Huyết tộc lại ngóc đầu trở lại.
Trong khoảng thời gian này, Huyết tộc đã lần nữa trở nên lớn mạnh.
Chỉ một nơi như Thai Minh Ngọc Hoan Thiên đã có mấy chục vị cường giả Chúa Tể Cảnh.
"Được rồi, ngươi cứ dùng tinh huyết của mình, thờ cung Hỗn Độn Huyết Thạch trước. Sau đó ngươi có thể tạo dựng mối liên hệ với nó, lĩnh hội Mau Bản Nguyên! Tất nhiên hiểu được nhiều hay ít thì còn tùy thuộc vào vận may của ngươi nữa."
Dạ Vô Quy nói.
Ánh mắt Diệp Viễn chợt trở nên nặng nề, đột nhiên trong lòng nảy sinh một ý nghĩ điên cuồng.
Di Thiên lập tức cảm nhận được suy nghĩ của hắn!
"Tiểu tử, ngươi điên rồi! Ngươi đang tự tìm chết đấy!" Di Thiên nói.
Diệp Viễn không cho là đúng, thản nhiên lên tiếng: "Vậy nếu như nó xuất thế, ông cho rằng các vị Chúa Tể Cảnh sẽ là đối thủ của kẻ này sao?"
Di Thiên sửng sốt, lập tức im lặng.
Đây chỉ là một phân thân nho nhỏ, ông ta cũng đã cảm nhận được sự đáng sợ cực kỳ lớn.
Vậy rốt cuộc bản thể của nó sẽ mạnh đến nhường nào?
Chúa Tể Cảnh có mạnh có yếu.
Khó mà tưởng tượng ra thực lực mạnh mẽ của một vị Chúa Tể Cảnh.
Nhung neu đoi đầu với Hon Đon Huyết Thạch này, e rang cung vẫn chưa đủ
“Vì vậy, một khi nó xuất thế, sợ rằng Huyết tộc sẽ hoàn thành được chuyện mà ngay cả Mê Thần Cung không có cách nào làm được! Thà vậy, chẳng bằng mạo hiểm một lần! Sợ rang cơ hội này không có lần thứ hai! Chờ đến khi Huyết tộc tỉnh táo lại, ta lại đóng giả muốn tiến vào nơi này, vậy còn khó hơn lên trời!" Diệp Viễn nói.
Di Thiên trầm giọng lên tiếng: "Nhưng một khi bị nó phát hiện, ngươi chắc chắn sẽ phải chết!"
Diệp Viễn nói: "Nó lại không phát hiện ra ta là Nhân tộc, cho nên kẻ này cũng khong phải van nang! Ta vẫn rat tự tin vao Đạo của mình!"
Đạo của Diệp Viễn chính là Đạo Kiếm của hắn.
Cách mà hắn nhắc tới là chia ra một luồng Đạo Kiếm, che giấu trong tinh huyết để Hỗn Độn Huyết Thạch hấp thu.
Điều này có nghĩa chôn vùi một hạt giống bên trong nó.
Dĩ nhiên Đạo Kiếm bây giờ không thể phá hủy được Hỗn Độn Huyết Thạch.
Nhưng Diệp Viễn tin rằng sau này nhất định sẽ có cơ hội!
Cho thuc luc cua han tang len, Dao Kiem cua han cung se cang them lớn mạnh.
Thời điểm mấu chốt, Diệp Viễn bùng nổ Đạo Kiếm, tiêu diệt phân thân này chỉ bằng một chiêu, thế nào bản thể cũng sẽ bị thương nặng.
Nhưng một khi Đạo Kiếm này không thể qua mắt được Hỗn Độn Huyết Thạch, vậy Diệp Viễn bây giờ nhất định phải chết!
Diệp Viễn thật sự là một thiên tài, nhưng dù sao hắn mới chỉ là Thánh Hoàng Thiên.
Làm vậy quả thật quá mạo hiểm.
"Hửm? Ngươi đang do dự gì thế?" Dạ Vô Quy thấy Diệp Viễn đứng im, không khỏi nhíu mày lại.
Diệp Viễn hít sâu một hơi sau đó nói: “Không phải ta đang do dự, chẳng qua lần đầu nhìn thấy mẫu thạch, trong lòng mãi vẫn chưa thể bình tĩnh lại được."
Dạ Vô Quy chợt hiểu ra rồi cười nói: "Tất nhiên rồi! Huyết tộc ta nước sữa giao hoa với mẫu thạch, lần đầu tien nhìn thay no giong nhu được trở lại bao thai của mẹ vậy. Ngươi rung động đến vậy hẳn là lẽ thường tình."