Bây giờ Nam Kỳ cự thành chỉ còn lại ba vạn người, hoàn toàn không thể ngăn cản đại quân này!
Rốt cuộc bên vách ngăn Tuyệt Thiên kia đã xảy ra chuyện gì?
Nhưng lúc này cũng không cho phép hắn ta có thời gian để ngạc nhiên.
Ánh mắt hắn ta chợt trở nên nặng nề, dõng dạc nói: “Các vị huynh đệ, Vô Phong Chua Te qua đời, chung ta đã không con đường lui! Một khi Nam Kỳ cự thành bị phá vỡ, hàng tỉ sinh linh sau lưng chúng ta sẽ trở thành đồ ăn trong bụng đám Huyết tộc này! Chúng ta không thể ngã xuống!”
"Chắc hẳn nhóm Chúa Tể đã biết được sự thay đổi ở bên này! Trận chiến này sẽ là một bước ngoặt của trận đại chiến Thiên Nhất cùng Huyết tộc! Bắt đầu từ hôm nay, Thiên Nhất buộc phải dốc hết sức lực tiến hành một trận quyết chiến cuối cùng với chúng! Nhưng nếu không giữ được Nam Kỳ cự thành, ngay cả cơ hội chiến đấu cuối cùng của chúng ta cũng không còn! Các huynh đệ! Bổn thành chủ biết các vị không hề sợ chết nhưng chúng ta không thể mất mạng được! Mong mọi người hãy cùng ta giữ lấy Nam Kỳ đến hơi thở cuối cùng!"
"Một tháng! Chỉ cần một tháng thôi! Chúng ta sẽ lại lần nữa thắp lên hy vọng!"
Những cường giả còn lại trong thành, ánh mắt ai nấy đều vô cùng nặng nề.
Bọn họ biết thời khắc sinh tử thật sự đã đến!
Thậm chí trận chiến này càng nguy hiểm và ác liệt hơn cuộc chiến lần trước.
Những người như họ gần như không còn hy vọng sống sót, kể cả Phong Tiểu Thiên.
Nhưng họ không hề chùn bước!
Không ai trả lời Phong Tiểu Thiên, giây phút này ba vạn đại quân lặng ngắt như tờ.
Không hô hào tự tin, nhưng ánh mắt họ lại vô cùng kiên định.
Trông thấy những ánh mắt này, Phong Tiểu Thiên rất vui mừng.
“Giết!"
Phong Tiểu Thiên vừa ra lệnh, ba vạn đại quân điên cuồng xông ra!
Hai mươi ngày sau.
Bên dưới thành trì, thi thể ngổn ngang!
Ba vạn binh lính của Nam Kỳ cự thành lại thật sự ngăn cản được hai mươi vạn đại quân của Huyết tộc trong hai mươi ngày một cách thần kỳ!
Dưới hoàn cảnh tuyệt vọng, đại quân Thiên Nhất đã thể hiện ý chí đáng kinh ngạc.
Họ không xin được chết!
Mà kiên trì giữ vững một tháng cuối cùng.
Dưới ý chí sắt đá như vậy, họ đã đánh tan đội quân xung phong của Huyết tộc hết lần này đến lần khác
Nhưng chiến đấu cũng cực kỳ tàn khốc.
Lúc này, ba vạn đại quân chỉ còn lại một nửa, hơn nữa ai nấy đều bị thương.
Đại trận hộ thành đã bị phá hủy nghiêm trọng!
Nhóm Thiên Trận Sư bao vệ trận pháp gần như thương vong không còn một
ai
Ngay cả thành chủ Phong Tiểu Thiên cũng bị thương rất nặng.
Cường giả bên người ngày càng ít, mỗi lần chiến đấu hắn ta đều phải đối mặt với năm vị cường giả bản nguyên trở lên.
Tuy rằng họ đã tạo ra kỳ tích, nhưng Nam Kỳ cự thành vẫn hoàn toàn bị chiếm đóng, chỉ còn lại một hơi thở cuối cùng.
Họ không biết mình còn có thể ngăn cản được mấy lần tấn công của Huyết tộc.
Nhưng nghĩ lại, e rằng không chịu nổi một tháng.
Trong đại bản doanh của Huyết tộc, Huyết Nặc bị mắng xối xả.
"Ngươi là heo à? Hai mươi vạn lính tinh nhuệ của Huyết tộc cùng với vô số cường giả, thế nhưng ngươi lại không làm gì nổi ba vạn người trấn thủ Nam Kỳ cự thành! Bổn tọa và Huyết Không Chúa Tể suýt nữa mất mạng mới đổi được cơ hội chiến đấu như vậy! Nếu lần này còn xảy ra thay đổi nào nữa, ngươi cứ xách đầu đến gặp ta!"
Vưu Kim Chua Te điên cuồng gào thét với Huyết Nặc.
Lúc này hơi thở của Vưu Kim Chua Te vô cùng mong manh, rõ ràng đã bị thương nặng.
Giết chết Chúa Tế trong vách ngăn Tuyệt Thiên, cũng sẽ phải trả một cái giá gì
đó.
Chẳng qua hắn ta không nghĩ tới chính mình mạo hiểm suýt bị mất mạng để đổi lấy cơ hội chiến đấu, thế nhưng Huyết Nặc lại vẫn không chiếm được!
Đây mẹ nó, thật khiến người ta nổi điên!
Khuôn mặt của Huyết Nặc đã bị đánh sưng thành màu gan heo.
Hắn ta cũng không ngờ tới, hai mươi vạn đại quân lại không lại không chiếm được Nam Kỳ cự thành.