"Ngươi đi là phải! Nhung nên làm thế nao trong lòng bổn điện hiểu rõ! Bổn điện thân là Huyết Thần Tử, người thừa kế Vương Tọa đại nhân, chẳng lẽ còn có thể giúp đỡ Thiên Nhất liên minh ư?" Diệp Viễn hừ lạnh.
Lúc này Diệp Viễn đem thân phận người thừa kế Vương Tọa ra, lập tức dập tắt châm ngòi của Huyết Diệc.
Đúng vậy, người thừa kế vương tọa có lý do gì làm chính mình thân bại danh liệt chứ?
Nếu thất bại thì chính là một đòn chí mạng đối với danh dự Huyết Thần Tử!
Phải biết rằng Huyết Thần Tử còn chưa được chính thức phong thiện _ (1) đâu!
-(1)_(1)
- (1) Thời xưa chỉ vua chúa lên núi Thái Sơn cúng tế trời đất_
- (1) Thời xưa chỉ vua chúa lên núi Thái Sơn cúng tế trời đất _ (1)
Huyết Diệc đi!
Sau đó chết!
Ba ngàn người vẫn toàn quân bị diệt như cũ.
Thực lực của Huyết Diệc đương nhiên không cần bàn cãi.
Nhưng cho dù hắn ta mạnh hơn nữa cũng mang theo quá ít người.
Đối mặt với đại trận và đại quân Thiên Nhất, hắn ta chỉ có một con đường chết.
Trong lòng Dương Thanh vui đến nở hoa, tên chó Huyết Diệc này cứ thế bị Diệp Viễn lừa đi chết rồi.
Ha ha ha ha!
Trong cuộc chiến Bách Tử chính tên này đã đánh bại mình, còn ở trên lôi đài nhục nhã mình nữa!
Hả giận mà!
Dù ngươi có trâu bò thì cũng không trâu bò bằng huynh đệ của lão tử đâu!
Huynh đệ của lão tử nói một câu đã có thể lấy mạng ngươi rồi!
Mà ngươi còn không thể nổi giận nữa!
"Ngươi, đi qua bên kia thử lại đi!" Diệp Viễn chỉ vào một người khác trong Chân Hoàng Bách Tử, nói.
Vừa rồi gã này nhảy lên phản đối, Diệp Viễn không nhằm vào gã thì nhằm vào ai đây?
Gã trợn mắt.
Con mẹ nó ngươi ... Còn chưa đủ à!
Lúc này âÂm thanh nghi ngờ lớn hơn nữa!
Lời Huyết Diệc vẫn kích thích thần kinh không ít người.
Trận này còn chưa đánh đã chết mấy chục ngàn người.
Bọn họ không suy nghĩ mới là lạ.
Neu không phải Diệp Viễn mang thân phận Huyết Thần Tử thì đám Huyết tộc đã làm phản từ lâu rồi.
Cũng là do tiếng tăm của Huyết Thần Tử quá lớn, hơn nữa lúc trước Diệp Viễn biểu hiện quá nổi bật, mới khiến hắn kéo dài được tới bây giờ.
Gã Bách Tử kia vẫn đi.
Sau đó vẫn chết!
Lại liên tiếp lừa vài người trong Chân Hoàng Bách Tử đi chết, cuối cùng Huyết Nặc là người đầu tiên bùng nổ.
“Huyết Thanh, ngươi làm cái gì vậy? Đã chết năm mươi ngàn người rồi ngươi còn chưa khai chiến! Biện pháp của ngươi không thể thực hiện được, nhanh chóng công thành đi!" Huyết Nặc nổi giận đùng đùng nói.
Diệp Viễn vẫn lạnh nhạt: "Bổn điện làm thế nào còn chưa tới phiên ngươi chỉ trỏ!"
Huyết Nặc giận dữ nói: "Đánh rắm! Bổn tọa mới là thống soái của đại quân! Trận chiến này liên quan đến đại cuộc, ta không thể ngồi yên không quan tâm!"
Diệp Viễn vẫn bình tĩnh nói: "Ngươi là ai chứ, dám làm càn với bổn điện như thế?"
"Điện hạ, thuộc hạ cảm thấy Huyết Nặc đại nhân nói đúng! Chúng ta, vẫn nên công thành đi!" Người lên tiếng là Huyết Tuế, đệ nhất Thánh Hoàng.
Hắn ta vừa lên tiếng những Bách Tử khác cũng lên tiếng phản đối.
"Điện hạ, nên công thành!”
"Điện hạ, không thể cứ tiếp tục bỏ mạng oan nữa!"
"Điện hạ, còn không công thành nữa thì sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ !"
kiếm củi ba năm thiêu một giờ
...
Cho dù tới nước này bon họ vẫn không dám dễ dàng nghi ngờ Diệp Viễn, chỉ khuyên hắn công thành.
Nhưng ý của những người này đã rất rõ ràng.
Diệp Viễn chỉ vào Huyết Tuế, lạnh nhạt nói: "Ngươi đi!"
Ánh mắt Huyết Tuế chợt ngưng, lạnh lùng nói: "Ta không đi!"
Ánh mắt Diệp Viễn phát lạnh, giận dữ nói: "Ngươi dám kháng lệnh?"
Huyết Tuế hừ lạnh: "Điện hạ, Huyết Tuế ... Không thể không kháng lệnh! Ta chỉ muốn hỏi xem, còn có ai muốn đi làm vật hy sinh nữa!"
Mọi người lặng ngắt như tờ.
Hiển nhiên Diệp Viễn đã dùng hết một tia danh vọng cuối cùng.
Đại quân đã không còn ai nghe hắn nữa.
Có điều hắn đương nhiên không thèm để ý.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!