Sửng sốt chỉ trong nháy mắt, Diệp Viễn đã hiểu ra.
Sức mạnh Chúc Phúc!
Sau khi kiếp vân dung hợp, mặc dù uy lực cực mạnh nhưng vẫn kém xa trước
đó.
Đạo kiếp này hoàn toàn không khác gì công kích.
Nhưng dù ở giữa mười mấy vạn cường giả, sức mạnh Chúc Phúc của Diệp Viễn vẫn phát huy đến cực hạn!
Cái này giống như hiệu quả của giá trị thù hận, giá trị hận thù của Diệp Viễn cộng thêm sức mạnh Chúc Phúc triệt tiêu nhau gần như là bằng không.
Giá trị thù hận của mười mấy vạn người trực tiếp bao vây Diệp Viễn!
Trong số mười mấy vạn người này, đạo kiếp vốn không thể tìm thấy Diệp Viễn!
Vậy nên mới xuất hiện cảnh tượng quỷ dị như thế.
"Dương Thanh, đến bên cạnh ta!"
Không đợi Diệp Viễn phân phó, Dương Thanh đã nhanh chóng tiến tới.
"Đúng là gặp quỷ mà! Rõ ràng ngươi là nghịch tu, vì sao đạo kiếp lại không bổ xuống ngươi?" Dương Thanh hết sức khó hiểu nói.
"Bớt nói nhảm, đi theo ta!"
Noi xong, Diep Vien sai buoc đi toi ben canh Chan Hoang Bach Tử.
Âm
Đạo kiếp rơi xuống, Bách Tử kia trực tiếp hóa thành tro bụi.
Đạo kiếp xung quanh Diệp Viễn có uy lực cực mạnh.
Cho dù là Bán Đế Cảnh cũng không ngăn cản nổi.
Lúc này, trông Diệp Viễn như đứng giữa tâm bão, bên trong tâm bão vẫn gió êm sóng lặng nhưng xung quanh lại nổi lên cuồng phong cực kỳ đáng sợ.
Từ phía xa, đạo kiếp có thể cảm nhận được vị trí của Diệp Viễn, điên cuồng giáng xuống bốn phía xung quanh hắn.
Nhưng hết lần này tới lần khác lại tránh né Diệp Viễn.
Chơi như vậy mà cũng được.
Diệp Viễn giống như một quả bom, ném tới chỗ nào, chỗ đó trở thành tình cảnh chết chóc!
Bước thêm một bước lại chết thêm một đám người.
Phía dưới đạo kiếp vô cùng hỗn loạn, những Huyết tộc này vốn không có cách nào chống đỡ noi.
Thậm chí ngay cả tích huyết trùng sinh bọn hắn cũng không làm được.
Dương Thanh theo sát Diệp Viễn nên không bị thương chút nào.
Nhìn thấy cảnh này, hắn ta hưng phấn nhảy cẫng lên:
'Ha ha ha ... Thú vị! Thú vị! Không ngờ độ kiếp còn có thể độ như vậy, lại còn có kiểu giết người như thế! Lũ sâu kiến các ngươi tiếp nhận sự trừng phạt của Thiên Đạo đi!"
Ở trong tâm bão, Dương Thanh phát hiện mình vẫn bình yên vô sự, tinh thần càng trở nên hưng phấn.
Hắn ta từng đến Huyết tộc một lần, cũng biết Huyết tộc tàn nhẫn cỡ nào.
Hận ý của hắn ta đối với Huyết tộc không ít hơn Diệp Viễn.
Có thể giết Huyết tộc như vậy, hắn ta chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng thoải mái
"Đừng ... Đừng tới đây! Trời ơi! Aa!"
"Ngươi đi chỗ khác đi! Đại gia à, mau đi chỗ khác đi!"
"Ô ô ô ... Van xin ngươi, đừng có tới đây!"
...
Những tên Huyết tộc kia nhìn thấy Diệp Viễn đi tới, tưởng chừng như sắp khóc.
Hắn đi đến chẳng khác nào mang theo một quả bom.
Mấu chốt là bom nổ tung, Diệp Viễn lại không việc gì!
Còn có cái gì uất ức hơn chuyện này chứ?
Hai mắt Huyết Nặc nhìn thẳng. Mẹ nó, đây quả thực là bật hack rồi!
Dựa vào cái gì chứ?
Mười mấy vạn người đều bị độ kiếp, dựa vào cái gì không bổ xuống Diệp Viễn?
Chẳng phải hắn là nghịch tu sao?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!