Vương Tọa đại nhân lại bạo phát lần nữa!
Tiếng gầm gừ của hằn truyền khắp toàn bộ không gian trong Huyết Thần Điện.
Hai chữ 'Diệp Viễn' có vẻ đặc biệt chói tai.
Mọi người câm như hến.
Cự Lộc thành bị san bằng, đây thật sự là một cái tát, mạnh mẽ tát vào mặt Huyết tộc.
Mấy nghìn năm nay, có khi nào Huyết tộc phải trải qua thất bại thảm liệt như vậy?
Trong khi giãy chết, Diệp Viễn dựa vào Máu Bản Nguyên trấn áp Huyết Nhãn Chi Quang mới đạt được đại thắng trước nay chưa từng có.
Đây thật sự là một câu chuyện cười!
Mẫu thạch đã nhận thức Diệp Viễn, ban Máu Bản Nguyên cho Diệp Viễn.
Sau đó, Diệp Viễn dùng Máu Bản Nguyên tấn công ngược lại Huyết tộc, diệt sát Vưu Kim Chúa Tể.
Trận thắng lợi này quả thực là một trận châm chọc to lớn!
Trên mặt Vương Tọa nóng bừng.
Hắn ta rất hận!
Hắn ta nằm mơ cũng không nghĩ tới, Diệp Viễn dám suất lĩnh đại quân Thiên Nhất, bất ngờ đánh vào Cự Lộc thành.
Thế nhưng, han ta có thể làm sao?
Chẳng lẽ đi nói cho mẫu thạch, cái tên ngu xuẩn nhà ngươi chọn lầm người rồi!
Đây không phải là muốn chết sao?
Nhưng bây giờ, hằn ta không đi không được.
Sự tồn tại của Diệp Viễn là một tai họa ngầm to lớn.
Hần ta nhất định phải nói cho mẫu thạch, ngươi sai rồi!
Đến lúc tỉnh táo lại, Vương Tọa liền mang theo tâm tình thấp thỏm, bước chân vào hư
vô
Trái tim nhảy lên, vẫn mạnh mẽ có lực như cũ.
Vương Tọa hít sâu một hơi, trên người truyền ra một loại ba động như có như không, đây là phương thức Vương Tọa và mẫu thạch câu thông.
Bỗng nhiên, trái tim mạnh mẽ nhảy lên như ngừng đập trong giây lát.
Toàn bộ không gian trong hư vô như muốn sập xuống.
Cùng lúc đó, cả tòa Huyết Thần Điện chấn động.
"Đây là thế nào? Trời ... sắp sập xuống sao?" Trong Huyết Thần Điện, rất nhiều người không rõ chuyện gì xảy ra thất kinh đứng lên.
Mà đám cường giả hạch tâm của Huyết tộc đều mang sắc mặt ngưng trọng.
Bọn hắn biết mẫu thạch tức giận rồi.
Vương Tọa quỳ rạp xuống trước Hỗn Độn Huyết Thạch, mồ hôi lạnh toát ra như tắm.
Áp lực mà Hỗn Độn Huyết Thạch mang đến cho hắn ta quá lớn!
Hắn ta biết ngay sẽ là hậu quả này.
Mẫu thạch chí cao vô thượng vậy mà lại mù mắt!
Đây là sỉ nhục đến nhường nào!
Ngay cả Vương Tọa đại nhân đứng trước Hỗn Độn Huyết Thạch, trong lòng đều run sợ. Vậy mà Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ kia lại dám lừa gạt Máu Bản Nguyên của mình!
Đối với Hỗn Độn Huyết Thạch mà nói, chuyện này vô cùng nhục nhã!
Mà con kiến hôi kia lại quá nhỏ bé?
Chỉ một ý niệm trong đầu mình cũng có thể khiến hằn hôi phi yên diệt.
Thế nhưng, chính một con kiến như vậy lại đi lừa gạt một tia Máu Bản Nguyên của mình.
Cũng không biết trải qua bao lâu, rốt cục Hỗn Độn Huyết Thạch cũng yên tĩnh lại.
Vốn đã sụp xuống hư vô, sau đó lại bắt đầu khôi phục.
Một đạo ba động như có như không từ Hỗn Độn Huyết Thạch truyền ra.
Vương Tọa bò lổm ngổm, cũng truyền ra một trận ba động, kể lại toàn bộ mọi chuyện về Diệp Viễn một lần.
Hỗn Độn Huyết Thạch rơi vào trầm mặc.
Hiển nhiên, tên tiểu tử kia khiến nó hết sức ngoài ý muốn.
Nhưng có lợi hại hơn nữa thì cũng chỉ là một tiểu tử mà thôi.
Đứng trước lực lượng tuyệt đối, bất kỳ âm mưu quỷ kế nào đều chỉ phí công.
Bỗng nhiên, một giọt máu huyết từ giữa Hỗn Độn Huyết Thạch bay ra, chính là một giọt máu huyết từ trên người Diệp Viễn.
Vương Tọa nhìn thấy, không khỏi vui mừng quá đỗi.
Diệp Viễn chết chắc rồi!
Trên Hỗn Độn Huyết Thạch truyền ra từng đạo quang vựng huyết sắc, tiến nhập vào trong giọt máu huyết.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!